"Bụi hồng ngựa ruổi, phi cười nụ; vải tiến mang về ai biết đâu1."
Nắng ấm vàng tơ, ve kêu râm ran giữa ngày hè rực rỡ. Bên đường có một ngôi trường tư thục2, vọng ra tiếng đọc bài vang vang. Giọng trẻ thơ lanh lảnh thanh thoát, mang theo vô vàn hy vọng và những điều tốt đẹp. Bên ngoài bức tường sân của ngôi trường tư thục có một cây anh đào cổ thụ, trên cành đơm đầy những trái đỏ non tơ, quả nào quả nấy nhỏ xíu xinh xinh, làm cành cây cũng oằn mình trĩu xuống.
Có lẽ thời gian kết trái đã khá lâu, những quả anh đào giờ đã chín căng, song lại chẳng ai hái, nên đâm ra nó chỉ còn cách lặng lẽ rơi từng trái xuống mặt đất.
Một con chim sẻ bay tới ăn anh đào trên cây, nó không cẩn thận làm rơi một quả, vừa hay trúng đầu người đang ở dưới gốc cây.
Đó là một cậu bé tóc đen dài ngang vai, trên đỉnh đầu buộc búi tóc nhỏ, mặc bộ đồ xám hơi rách rưới, thân hình gầy gò, khuôn mặt nhỏ lấm lem, cả người từ trên xuống dưới chỉ có duy nhất đôi hoa tai lông đỏ đeo trên tai là có chút sắc màu.
Ban đầu y đang nhắm mắt dựa vào gốc cây anh đào, sau khi bị quả rơi trúng đầu thì mới từ từ mở mắt ra. Ánh mắt ấy tựa như cơn mưa mới dưới miền sông nước Giang Nam, mờ ảo mịt mù. Chỉ cần nhìn vào thôi, là cái oi nóng cũng dịu đi đôi phần. Ngón tay y vẽ vời trong không trung, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Dù trông đã lớn hơn trước, nhưng Lý Nhược Thủy vẫn nhận ra y ngay lập tức, hàng mày đôi mắt ấy vẫn đẹp như xưa. Biết người khác không thấy mình, Lý Nhược Thủy bước thẳng đến, nhưng vẫn dừng lại cách y vài bước.
Quả nhiên, Lộ Chi Dao có ngũ quan cực kỳ nhạy cảm quay đầu lại, tưởng có người ở chỗ này, nên y lập tức nở nụ cười với chỗ ấy. Dù vẫn chỉ là một cậu nhóc, song y đã mang vài phần phong thái của mình trong tương lai. Nếu tính theo thời gian, thì bây giờ có lẽ y đã bị mẹ ruột bỏ rơi rồi, chỉ là không biết đã gặp được sư phụ mình chưa nữa.
Lý Nhược Thủy quan sát kỹ trang phục của y: ống tay rách vài lỗ, trên phần cánh tay lộ ra ngoài đầy vết bầm tím, quần dài đến mỗi mắt cá chân, đôi giày trông cũng chật, không vừa. Nói chung, ăn mày ở đầu phố còn ăn mặc khá hơn y.
May mà đang là mùa hè, chứ nếu mùa đông mà mặc mỗi hai lớp đồ như này, chắc mới đi vài bước thì người đã không còn luôn rồi.
"Vải thiều ngọt mát, thời điểm này cũng là đúng vụ, hôm nay các em về mua một ít rồi viết bài cảm nhận, mai nộp lại."
Tiếng thầy vang ra từ bên trong. Có lẽ trong nhà nóng quá, nên thầy đưa lũ trẻ ra ngoài sân dạy, chỉ cách Lộ Chi Dao một bức tường. Trong tường, lũ trẻ lắc lư đầu đọc sách; ngoài tường, Lộ Chi Dao gõ ngón tay lên thân cây, sau đó nhớ đến thứ vừa rơi trúng đầu, y cúi đầu lắc lắc, hất nó xuống.
Có vẻ đã hơi chán, Lộ Chi Dao đi đi lại lại dưới tán cây. Mỗi bước đi, y dẫm nát bao nhiêu quả anh đào chín mềm rơi đầy đất, để lại những vệt nước đỏ loang lổ như máu tươi. Lý Nhược Thủy hoàn toàn không biết y đang làm gì ở đây, nên đành ngồi bệt xuống đất, chống cằm nhìn y. Lộ Chi Dao đi tới đi lui, chùm lông đỏ dưới tai đung đưa theo từng bước, mái tóc đen nhánh vừa đúng che khuất cằm, dải lụa đỏ buộc trên đỉnh đầu bay phất phơ, thoạt nhìn giống hệt một cô bé không nhà để về.
Y bất thình lình cúi xuống nhặt hạt quả dính đầy thịt quả nhão nhoét dưới đất lên, sau đó chẳng nói chẳng rằng liền ném về phía Lý Nhược Thủy.
Tình huống này quá đỗi quen thuộc, quen đến mức Lý Nhược Thủy còn chẳng buồn tránh. Cô trơ mắt nhìn hạt quả xuyên qua trán mình, bay đi trúng xe đẩy của một người bán hàng rong.
Có lẽ nội lực của y còn chưa đủ, nên hạt quả ấy không ghim vào xe, chỉ phát ra tiếng "bộp" nhẹ.
Lộ Chi Dao hơi nghi hoặc mà nghiêng đầu nhìn, không biết lại đang nghĩ gì nữa. Chủ quầy hàng là người vẽ kẹo đường, chiếc xe vừa rung là ông ta đã cau có nhìn sang, rồi mang theo hương thơm ngọt lịm của mạch nha bước về phía gốc cây.
Lý Nhược Thủy hốt hoảng đứng dậy, vô thức chắn trước mặt Lộ Chi Dao. Thế nhưng cô chẳng thể ngăn nổi ai, chỉ có thể trơ mắt nhìn chủ quầy hàng đi xuyên qua mình, chống nạnh đứng dưới tán cây.
"Con cái nhà ai đấy? Sao mà hỗn thế hả?! Quăng đá tùm lum tùm la làm gì?!"
Lộ Chi Dao ngẩng khuôn mặt nhỏ lem luốc lên, ánh mắt u tối, vô định, nhưng y vẫn khẽ mím môi nở nụ cười với ông chủ quầy. Khóe môi y vốn đã hơi nhếch, giờ lại mỉm cười như vậy lại càng khiến khuôn mặt trông ngoan ngoãn đáng yêu hơn, đến cả Lý Nhược Thủy cũng mềm lòng không ít.
"Cha mẹ mày đâu?!"
Nhưng ông chủ quầy chẳng chút nhân nhượng, thấy y yếu thế lại càng lấn tới hơn.
Giữa cái nắng như đổ lửa, người qua lại trên phố không nhiều, kẹo của ông ta lại dễ chảy, tâm trạng bức bối đã lâu, giờ khó lắm mới tìm được một chỗ trút giận thì há sao có thể dễ dàng bỏ qua. Thế nhưng Lộ Chi Dao lại chẳng hề sợ hãi, y trầm ngâm một lúc rồi lại ngẩng đầu nở một nụ cười ngọt ngào. Nụ cười này còn rạng rỡ hơn trước, để lộ cả hàm răng, đôi mắt cong cong. Nhưng mà trông hơi khoa trương quá, trong cái ngọt ngào lại xen lẫn chút không hòa hợp.
Ông chủ quầy dùng tay quạt quạt, đứng dưới bóng râm nên mùi kẹo ngọt trên người ông ta càng thêm nồng dính: "Đừng giở trò với tao, kẹo đường của tao bị mày phá không ít, gọi cha mẹ mày đến mà đền!"
Lộ Chi Dao hơi nhíu mày, y cách ông ta hai bước, song lại vô tình đứng ngay trước mặt Lý Nhược Thủy; "Không có tiền."
Ông chủ nhìn vào mắt Lộ Chi Dao, rồi lại đánh giá trang phục của y. Ông ta nghẹn lời một lúc, sau đó bĩu môi nói.
"Không tiền thì lấy đôi khuyên tai kia thế vào."
Chế tác của đôi khuyên tai lông đỏ kia trông cực kỳ tự nhiên, hoàn toàn không có dấu vết nhuộm màu, cũng chẳng hề loang màu lẫn lộn, mà chỉ có mỗi màu đỏ thuần khiết, rực rỡ.
"Đây là sư phụ cháu cho, mất rồi bà ấy sẽ giận." Đọc Full Tại Truyenfull. vision
Từ góc độ của Lý Nhược Thủy có thể thấy cái đầu nhỏ của Lộ Chi Dao khẽ lắc lắc. Hành động ấy của y không khỏi khiến cô thắc mắc, chẳng lẽ khi còn nhỏ, y thật sự từng là một đứa trẻ ngây thơ đáng yêu?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!