*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Cô cũng đang sợ ta."
Giọng điệu y lạnh lẽo, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ bình tĩnh. Lộ Chi Dao quỳ một gối xuống đất, gương mặt xưa nay luôn dịu dàng giờ lại chẳng nở nụ cười, thậm chí hiếm đến mức gần như lần đầu lộ ra chút ý gọi là bực bội khó chịu. Song, Lý Nhược Thủy mãi vẫn chẳng có phản ứng, không biết đang làm gì, y hoàn toàn không thấy được vẻ mặt cô.
Lộ Chi Dao thở dài một tiếng, cởi chiếc áo ngoài ướt đẫm ném sang một bên.
Dưới lớp áo ngoài mềm mại buông rũ là bộ trang phục gọn gàng tiện di chuyển1 nền trắng hoa văn đỏ, đai lưng đen ôm gọn vòng eo, ống tay áo kiểu cung tiễn2 mạnh mẽ hệt con người y.
"Cô luôn như vậy."
Luôn luôn ngoài dự liệu, khiến y mất kiểm soát, dù vừa rồi giết bao nhiêu người thì giờ phút này cũng y chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào. Lộ Chi Dao vừa nói vừa cúi đầu lau vết máu trên tay, gương mặt hoà vào trong bóng tối hoàn toàn không có xíu ý cười.
Phiền quá, giết quách đi cho xong. Giết cô rồi thì sẽ không còn mấy cảm giác kỳ lạ này nữa. Giết cô rồi thì có thể giải thoát. Nhất định phải giết cô trước khi cô chán ghét và sợ hãi y.
Lộ Chi Dao lau sạch tay phải, đầu ngón tay trắng trẻo chạm lên cổ Lý Nhược Thuỷ, mang theo chút luyến tiếc mà v**t v* mạch cổ cô. Sau đó y chậm rãi siết lại, không cho cô cơ hội nào để tranh cãi.
"Ta không muốn nghe cô nói nữa, cô chỉ biết lừa ta." Đầu ngón tay Lộ Chi Dao rất lạnh. Hệt như mọi khi vậy, dù đã dính bao nhiêu máu nóng như thế song cũng không thể khiến người y ấm lên.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện nguy hiểm thực sự, xin ký chủ lập tức ứng phó!]
[Một khi tử vong, chiến lược không thể khởi động, ký chủ sẽ bị kẹt lại trong thế giới tiểu thuyết!]
Vốn dĩ bình thường hệ thống sẽ không phát ra tiếng, nhưng giờ phút này nó lại vang lên tiếng "tít tít tít" khiến Lý Nhược Thuỷ cực kỳ nhức đầu. Chắc tên điên này thật sự muốn giết cô rồi. Cảm xúc của Lộ Chi Dao thay đổi kỳ lạ, từ việc hai người hợp tác bắt quỷ cho đến tình cảnh bị bóp cổ như hiện tại, hơi ngoài dự đoán, nhưng lại dường như cũng nằm trong dự đoán của cô.
Nếu là Lộ Chi Dao, thì dù y có làm gì cũng không có gì lạ, bao gồm cả việc giết cô.
Bàn tay siết trên cổ dần dần chặt lại, Lý Nhược Thủy ngửa đầu lên, cảm nhận được cảm giác đè ép chưa từng có. Cổ họng cô đau nhức dữ dội, mạch cổ từ từ bị chèn ép, dường như ngay cả máu cũng bắt đầu chảy chậm lại.
Cô nghẹn ngào nắm lấy cổ tay y, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu hỏi: "Tại sao, anh, thích, … giết người…"
Đa phần là tiếng thở khẽ, khó mà phân biệt được ý tứ trong đó, nhưng Lộ Chi Dao vẫn hiểu được. Vốn đã quyết tâm không để cô nói thêm một lời nào, vậy mà lúc này y lại vô thức nới lỏng tay, cho cô một cơ hội th* d*c. Ngón tay Lộ Chi Dao lướt nhẹ qua bên cổ mềm mại của cô, y cưỡng ép đè nén cơn bực bội xuống, khẽ nhếch môi cười.
"Cô lại muốn nói gì? Vẫn muốn cá cược nữa à? Giờ thì ta có vẻ hơi ngán trò này rồi."
Có được cơ hội thở, Lý Nhược Thủy lập tức thở hổn hển. Cô mặc kệ chiếc cổ đang đau âm ỉ, khàn giọng cất tiếng lần nữa: "Không định cá cược, tôi chỉ muốn biết vì sao anh lại thích giết người thế thôi."
Lộ Chi Dao cười khẽ, y dùng ngón tay cái nâng cằm cô lên, buộc cô phải ngẩng đầu nhìn y.
"Tất nhiên là vì vui rồi. Cô trêu mèo vui thế nào, thì ta giết người cũng vui như thế." Như thể nghĩ đến gì đó, Lộ Chi Dao nghiêng đầu, khẽ nhếch khoé môi nở nụ cười nhạt, trông vừa sạch sẽ lại vừa tĩnh lặng, hệt như ánh trăng sau lưng y.
"Cô cũng muốn nói: buông dao sát sinh, lập tức thành Phật à?" Nụ cười nhạt ấy đột nhiên giãn rộng, trở nên méo mó, tựa như ánh mặt trời bị bóng tối xé toạc. Cứ như chính bản thân Lộ Chi Dao cũng thấy suy nghĩ của mình quá đỗi nực cười, quá đỗi thú vị, y không kìm được mà bật cười khe khẽ. Tiếng cười ấy nhẹ đến mức khiến cả lọn tóc trước ngực y cũng rung lên nhè nhẹ.
"Không phải." Giọng Lý Nhược Thủy khàn đặc, thỉnh thoảng lại ho vài tiếng. Nhìn dáng vẻ đang cười của y, lòng cô chẳng hề sợ hãi, đôi mắt trong veo lặng lẽ dõi theo y.
"Cho đi càng nhiều, nhận lại được cũng càng nhiều. Mà giết người, chẳng qua chỉ là chuyện xảy ra trong khoảnh khắc anh rút kiếm, niềm vui nhận được cũng chỉ có thế thôi."
"Trên đời này, những điều khiến người ta vui đâu chỉ có chuyện đơn giản như giết người. Anh không muốn biết người khác vì sao lại vui thế à?"
Lộ Chi Dao dừng cười, thu tay về, không nói thêm gì nữa.
Y quá quen thuộc với câu nói đó. Từ nhỏ đã bị giam cầm trong khoảng sân ấy, y luôn khao khát được bước ra ngoài. Nhưng đến khi thật sự bước ra rồi thì y mới phát hiện, thế gian này cũng nhơ bẩn và vô vị chẳng khác gì khoảng sân kia. Y từng nghe không ít tiếng cười vui vẻ, song lại chẳng thể nào đồng cảm được. Cho đến lần đầu tiên y đâm kiếm vào cơ thể người khác, cảm giác ấm nóng, k*ch th*ch, và cả sự yên tâm trong lòng ấy, tất thảy đều khiến y chấn động.
Vậy mà bây giờ, niềm vui đó dường như đã chẳng còn đủ để lấp đầy khoảng trống trong tim y nữa.
"… Ta muốn biết, vì sao cô lại vui."
Người khác thì chẳng liên quan gì đến y, và y cũng chưa từng bận tâm. Nhưng, y lại muốn biết suy nghĩ của Lý Nhược Thủy. Thật nực cười, rõ ràng giây trước y còn muốn giết cô, vậy mà giờ đây lại bị lời cô nói làm xao động suy nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!