Chương 24: (Vô Đề)

Tên tiểu quỷ này, không đúng, phải gọi là ông lão "be bé" này đúng là rất lanh lẹ. Chớp mắt cái mà lão đã lao vọt đến trước mặt Lý Nhược Thủy, con dao găm xé gió lao tới, mang theo ý nghĩ tàn độc nhắm thẳng vào sợi tơ bạc. Nhưng sau đó nó lại bị Lý Nhược Thủy dễ dàng chặn lại, mũi kiếm của cô suýt chút nữa đã lướt qua cổ lão.

"Cận chiến không phải cứ vũ khí ngắn là có thể chiếm lợi thế. Phải học cách xem kiếm như tay mình, dài hay ngắn đều dùng được."

Lộ Chi Dao nói xong câu đó thì khẽ động đầu ngón tay. Lý Nhược Thủy vô thức bước theo tư thế chùng chân, thanh kiếm dài cứ thế đâm thẳng về phía trước.

"Chiêu này gọi là "Thích", tập trung lực vào mũi kiếm, tiến thẳng không gì cản nổi, có thể phá vạn chiêu."

Lý Nhược Thủy thở dài, tay bị ép thu lại. Cô lùi mấy bước, miệng lẩm bẩm không thôi: "Dạy thì cứ dạy, sao lắm lời thế."

Lộ Chi Dao cúi đầu cười nhẹ, đầu ngón tay y khẽ động trên sợi tơ bạc, kéo hai tay của Lý Nhược Thủy chắp lại thành thế chắp tay, rồi để cô vái vái như là đang xin lỗi ai đó.

"Vừa nói vừa làm, thế mới để cô khắc sâu trong lòng được."

"Đủ rồi đó." Lý Nhược Thủy nhìn tay mình bị ép chắp lại, trong mắt chỉ có mỗi hai chữ: mệt rồi. Nói Lộ Chi Dao coi cô như món đồ chơi, nhưng thực ra y cũng nghiêm túc dạy. Song, nếu bảo là y nghiêm túc dạy, thì y lại luôn điều khiển tay cô làm mấy động tác kỳ lạ.

Lão già "be bé" kia chỉ cao đến thắt lưng Lý Nhược Thủy, có lẽ vì tức quá nên lão ta đột ngột bật nhảy cao tới hai mét. Lão hai tay cầm hai con dao ngắn, bóng dao phi xuống tấn công che rợp trời đất, hệt như dệt ra một tấm lưới.

Lộ Chi Dao kéo Lý Nhược Thủy lùi lại vài bước, rồi rút kiếm ra đỡ chiêu.

"Chiêu này gọi là "Cản", đừng nhìn dao của lão, hãy tin vào ký ức cơ thể của cô."

Lộ Chi Dao đứng dậy, ngón tay chạm vào sợi tơ bạc, động tác nhanh như chớp.

"Tôi thì lấy đâu ra ký ức cơ thể?" Lý Nhược Thủy đang dùng những động tác không phải của mình để đỡ dao, cảm giác này khác hẳn so với lúc trên võ đài. Trên võ đài là bị ép tiếp chiêu, mỗi chiêu đỡ là một đòn đánh vào người, chẳng có chút trải nghiệm chiến đấu gì. Nhưng lúc này, cô lại cảm thấy mình tham gia rất sâu, thậm chí có ảo giác như mọi sai lầm đều do chính mình gây ra.

"Thông minh." Lộ Chi Dao gật đầu hài lòng, vừa đi trên xà nhà vừa điều khiển cô tấn công về phía trước.

"Tiếp theo là chiêu kiếm do ta tự nghĩ ra, nhưng chiêu thì không có khuôn mẫu cố định, cô cũng có thể tự sáng tạo."

Lý Nhược Thủy và lão già trừng mắt nhìn nhau, cả hai đều kinh hãi nhìn đối phương. Tốc độ ra tay của Lý Nhược Thủy quá nhanh, không chỉ khiến lão già kia khó chống đỡ, mà ngay cả bản thân Lý Nhược Thủy cũng bị dọa sợ. Lộ Chi Dao đứng trên xà nhà như đi trên đất bằng, tựa như không để tâm đến sự phản kháng của hai người phía dưới, lắc đầu một mình.

"Tiếc là sợi bạc vẫn chưa đủ, không thể dạy cô cách xoay cổ tay được."

Đủ rồi đủ rồi! Không thấy lão già này càng đánh càng rơi xuống thấp à, thậm chí trong lòng cô còn trào dâng lên niềm vui hệt như đang chơi trò đập chuột vậy.

Lão già lăn một vòng trên mặt đất để tránh lưỡi kiếm, rồi nghiến răng, quyết định liều một phen cuối cùng. Lão bất ngờ bật dậy, hai thanh đoản đao chặn đứng nhát kiếm chém xuống, vận nội lực đánh bay thanh kiếm khỏi tay Lý Nhược Thủy, làm nó cắm sâu vào cột giường. Nắm bắt được sơ hở, lão lập tức ném mạnh thanh đoản đao về phía trước, nhắm thẳng vào mắt cô. Thế nhưng giữa đường thanh đoản đao ấy lại bị một cây phi dao chặn lại.

Kẻ trên xà nhà kia rốt cuộc là quái vật gì, mà lại còn dư sức đánh rơi đoản đao của lão ta. Lão già không chần chừ thêm nữa, lập tức nhảy qua cửa sổ bỏ chạy. Lộ Chi Dao cũng không do dự, sau khi nhảy từ trên xà nhà xuống liền cõng Lý Nhược Thủy đuổi theo.

"Ta không nhìn thấy, cô phải chỉ đường cho đàng hoàng đấy."

"Đã biết là không thấy đường thì đừng có đuổi theo nữa chứ!" Lý Nhược Thủy siết chặt vai y, lúc này cô đã hoàn toàn sụp đổ.

Bị hệ thống kéo tới để chinh phục một kẻ điên, vậy chắc chắn kiếp trước cô đã làm điều gì sai trái nên kiếp này mới khổ thế này rồi.

"Nhảy đi! Cỡ ba bốn mét thôi!"

Lúc này Lý Nhược Thủy bị Lộ Chi Dao cõng chạy băng băng trên mái nhà, chẳng khác gì đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc không có thiết bị an toàn. Cô chăm chú nhìn chằm chằm con đường phía trước, không dám lơ là một giây, sợ rằng chỉ cần sơ suất là sẽ rơi xuống. Lão già bị theo sát phía trước thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại, chửi thề rồi tăng tốc. Còn Lộ Chi Dao chẳng hề do dự mà tiếp tục đuổi theo, hoàn toàn không lo lắng phía trước có hố hay không.

Mái tóc đen của y tung bay trong gió đêm, tiếng cười trong trẻo thoát ra từ cổ họng. Giữa ba người có mặt, chỉ có y là đang vui vẻ. Lý Nhược Thủy bị cảm xúc của y lây nhiễm, thậm chí cô cũng cảm thấy tốc độ này khá dễ chịu, nên không nhịn được mà khẽ mỉm cười.

Nhưng giây tiếp theo, cô không còn cười nổi nữa.

Trên con đường vắng vẻ, người đứng đó không chỉ có ông lão thấp bé kia, mà còn có một chiếc xe ngựa đỗ lại, xung quanh có không ít người mặc đồ đen đứng rải rác. Một người phụ nữ mặc đồ trắng đang bước lên xe ngựa, dáng hình ấy trông có vẻ khá quen mắt. Ông lão nhìn bọn họ bằng ánh mắt âm u nham hiểm, hừ lạnh một tiếng. Vẻ mặt của lão hiện tại đã không còn xíu hoảng sợ nào như trước.

Lộ Chi Dao cõng Lý Nhược Thủy đáp xuống lòng đường, vạt áo tung bay cũng ánh lên vẻ hân hoan không thể che giấu. Lý Nhược Thủy nhìn đội quân hùng hậu trước mặt thì hít sâu một hơi, kéo Lộ Chi Dao lùi lại mấy bước, thì thầm bên tai y.

"Đi gấp quá, quên mang kiếm rồi, hay là mình chuồn trước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!