Hồi ức nhuốm máu lại lần nữa trào dâng, tay Bạch Sương không ngừng run rẩy. Dường như cô ta không chỉ nghe thấy tiếng gió rít gào ngày ấy, mà còn cảm nhận được cả cảm giác đau nhói khi lưỡi kiếm lạnh lẽo lướt qua lưng. Hàng mi Bạch Sương run run, ánh mắt men theo vạt áo sạch sẽ mà nhìn lên.
Người trước mặt cười tựa gió xuân, dung mạo tuấn tú, đôi môi mỏng hơi nhếch lên mang theo vài phần thương hại. Đôi mắt đáng lẽ nên là điểm sáng nhất trên khuôn mặt đó lại đang nhắm nghiền, hàng mi dài đổ bóng xuống dưới tạo thành một mảng tối nhỏ. Dù y đã trưởng thành, dù trước đây cô ta chưa từng thấy gương mặt y, nhưng khoảnh khắc này, cô ta vẫn chắc chắn y chính là người đó.
Trên khắp thiên hạ, không ai có thể dung hòa sự dịu dàng và tàn nhẫn hoàn hảo như y.
Bạch Sương mặc kệ ánh mắt hiếu kỳ xung quanh, nghiến răng rút dao găm từ trong tay áo ra. Cô ta biết rõ kẻ điên này chưa bao giờ quan tâm đến việc có người ở đây hay không, chỉ cần chọc giận y, kết cục chỉ có một, đó chính là bị thủ tiêu. Không thể lùi bước nữa, cô ta đè nén cơn run rẩy theo bản năng, chẳng hề do dự mà đâm thẳng vào mắt y. Khoảng cách này, không ai có thể né tránh.
Lưỡi dao găm sắc bén xé qua da thịt, b*n r* những giọt máu đỏ tươi. Mũi dao dừng lại ngay trước mắt Lộ Chi Dao, chỉ cách một chút nữa là có thể đâm vào.
Thất bại rồi. Bạch Sương buông dao như thể mất hết sức lực, ngây người ôm lấy vết thương trên đầu gối.
"Anh bị điên à? Né được sao không né?!" Giọng thiếu nữ không nhỏ, mang theo cả bực tức lẫn chút run rẩy vì đau đớn, kéo Bạch Sương từ trong cơn hoảng loạn căng thẳng vừa rồi quay lại thực tại.
Ánh mắt cô ta dần có lại tiêu cự, dừng lại trên bàn tay máu chảy đầm đìa của Lý Nhược Thủy, rồi rơi trên khóe môi vẫn mang ý cười dịu dàng của Lộ Chi Dao. Có người lại chắn dao cho tên điên này ư?
"Tôi đang hỏi anh đấy, sao anh không né?" Lý Nhược Thủy ném con dao trong tay đi, giọng điệu hơi hạ thấp xuống, nhưng nhìn thế nào thì cô cũng cảm thấy người này cố ý.
Tuy khoảng cách gần như vậy, nhưng y nhất định có thể tránh được! Cô tận mắt thấy y dùng hai ngón tay kẹp chặt lưỡi dao của Lục Phi Nguyệt cơ mà.
"… Anh cười cái gì?" Lý Nhược Thủy nhìn nụ cười của Lộ Chi Dao, đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, bất giác lui về sau một bước.
"Ta đang cười, vì cô thắng tỉ thí rồi." Sau khi đáp lời xong, Lộ Chi Dao nhặt con dao găm từ dưới đất lên, mặt mày ôn hòa "nhìn" về phía Bạch Sương. Lưỡi dao xoay một vòng trên đầu ngón tay y, làm bàn tay trắng ngần nhuốm đỏ sắc máu.
"Vốn dĩ ngươi làm mất hứng của ta, nên ta phải lấy mạng của ngươi. Nhưng giờ, công tội ngang bằng, ta chỉ lấy một cánh tay của ngươi."
Hồi ức dâng trào khắp tâm trí, Bạch Sương muốn chạy trốn, nhưng hai chân lại không chịu nghe lời, cô ta chỉ có thể sững sờ đứng yên tại chỗ.
Lý Nhược Thủy thấy Bạch Sương run rẩy như sàng trấu, sắc mặt tái nhợt. Cô giơ tay ngăn Lộ Chi Dao lại: "Khoan đã, đi băng bó với tôi trước đi, máu sắp chảy khô rồi kìa."
Vừa nghe câu này, sao Lộ Chi Dao lại không hiểu ý cô được chứ? Y chỉ cười bất đắc dĩ rồi thu tay về.
Bạch Sương liếc nhìn hai người họ, cắn răng chịu đựng cơn đau ở đầu gối, bay người bỏ đi.
Lý Nhược Thủy chiến thắng Bạch Sương, tiến vào nhóm bốn người cuối cùng. Bốn người chia cặp đấu tiếp hai vòng nữa để quyết định quán quân. Nhưng do Lý Nhược Thủy bất ngờ bị thương nên trận đấu buộc phải tạm hoãn.
Nhà họ Trịnh bao trọn tửu quán, mời thầy thuốc túc trực ở tầng một để chuẩn bị cho lúc cần đến. Lý Nhược Thủy cũng chữa thương tại đây.
"Anh không phải tính sẵn là tôi sẽ chắn dao giúp anh đấy chứ?" Lý Nhược Thủy càng nghĩ càng thấy không đúng, cô cũng chẳng vòng vo mà hỏi thẳng.
"Ta không nhìn thấy." Lộ Chi Dao giơ tay chạm vào mắt mình, "Không thấy thì làm sao né?"
"Anh đúng là nói dối không chớp mắt." Không thấy mà có thể chỉ cô tiếp bao nhiêu chiêu của Bạch Sương như thế?
Lộ Chi Dao khẽ cười, nâng tay cô lên, tâm trạng tốt thấy rõ.
"Mắt ta mở hay không, nói ra cũng toàn là dối trá thôi."
Lý Nhược Thủy: …
Người bấy lâu nay luôn giăng bẫy người khác, nay lại vô thức rơi vào bẫy của người ta. Lý Nhược Thuỷ không muốn tiếp tục đôi co với y nữa, quay sang nhìn thầy thuốc: "Thầy thuốc này, hay ông tiện thể xem mắt cho anh ta luôn đi?"
Thầy thuốc râu tóc bạc phơ liếc y một cái, thu dọn đồ trên bàn: "Bẩm sinh đã vậy, tôi không chữa được."
Lý Nhược Thủy trợn tròn mắt, hơi ngạc nhiên: "Sao ông biết?"
"Tôi hành nghề chữa bệnh mấy chục năm thì nhìn là biết thôi." Thầy thuốc nhận lấy băng vải và rượu thuốc từ trong tay tiểu đồng giúp việc ở y quán, bắt đầu lau sạch vết máu trên tay cô.
Lúc Lý Nhược Thủy còn đang cảm thán, bàn tay lạnh băng nắm lấy cổ tay cô dần siết lại, khiến cơn cảm thán lập tức biến thành run rẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!