Ngói đen tường trắng hòa xen, ngựa xe như nước rộn ràng người qua. Trên con phố rộng lớn, những đoàn thương nhân từ khắp nơi qua lại. Nơi đây bày bán đủ loại hàng hóa quý hiếm từ hương liệu, trân châu đến thực phẩm và dược liệu.
Đây chính là Thương Châu, vùng đất giàu có và phát triển bậc nhất thiên hạ, chỉ sau mỗi hoàng thành.
[Tiến độ chinh phục của ký chủ đã đạt một phần tư, phần thưởng nhiệm vụ sẽ được phát dựa theo kết quả chinh phục.]
[Phát thưởng: Một mảnh ký ức bất kỳ *1, hai mươi lượng bạc vụn. Xếp hạng tổng hợp: Trung bình.]
[Mời ký chủ điều chỉnh hướng đi, tiếp tục cố gắng, tự lực cánh sinh.]
"Khụ khụ!" Lý Nhược Thủy đặt chén trà xuống, che miệng ho sặc sụa, như là bị sặc quá.
Gì đây? Rõ ràng lúc trước suýt chết mấy lần, thế mà đánh giá chỉ có trung bình thôi á? Sao cô lại không biết còn có vụ đánh giá này từ đầu nhỉ?
[Xếp hạng có liên quan đến dao động cảm xúc của mục tiêu chinh phục, đạt mức trung bình đã là không tệ rồi, mong ký chủ đừng tự ti.]
[Chinh phục thành công hay không, không phụ thuộc vào từng lần đánh giá, mà quan trọng là kết quả cuối cùng. Ký chủ đừng nản chí, hãy cố gắng trở về nhà.]
Sau hồi ho khan, một bàn tay lành lạnh vươn tới vỗ nhẹ lưng giúp cô, chuỗi hạt ngọc trắng trên cổ tay vang lên tiếng leng keng.
"Chậm lại thôi."
Giọng nói dịu dàng tựa dòng suối ấm khiến những người khác trong quán trọ nghe thấy thì bất giác lén quay đầu nhìn. Ánh mắt họ ánh lên vẻ kinh ngạc rồi quay đầu thì thầm bàn tán.
Sau khi Lý Nhược Thủy bình ổn lại hơi thở, y thu tay về, tiếp tục dùng đũa ăn phần thức ăn trong bát, đôi mày khẽ cong lên đầy hứng thú: "Cô chắc chắn thuốc giải ở Thương Châu chứ?"
"Chắc." Lý Nhược Thủy tiện tay gắp cho y một miếng gà nướng, "Tôi còn biết nó ở đâu, nhưng mà không biết làm sao lấy được thôi."
Trong nguyên tác, Lục Phi Nguyệt và Giang Niên dẫn Lộ Chi Dao đến Thương Châu, dù nói tìm thuốc giải cho y nhưng thực chất chủ yếu là để thực hiện nhiệm vụ. Nào ngờ lại vô tình phát hiện Hỏa Dịch Thảo ở trong nhà của mục tiêu nhiệm vụ, từ đó giúp y giải độc.
Nếu muốn giải độc thì chỉ cần đợi cơ hội là được, sau khi hoàn thành nhiệm vụ là Lục Phi Nguyệt có thể lấy được Hỏa Dịch Thảo. Nhưng quá chậm, trong khoảng thời gian đó độc sẽ phát tác, rất đau đớn. Hỏa Dịch Thảo nằm trong tay một phú thương, đập tiền mua thì không kham nổi, mà muốn trộm thì Lục Phi Nguyệt chắc chắn không đồng ý, còn bản thân cô lại không biết võ công…
"Giờ anh có hứng thú nhận lệnh có thưởng không? Giúp tôi lấy thuốc giải nhé?"
Lộ Chi Dao vừa ăn thức ăn cô gắp cho, vừa giãn mày nụ cười ôn hòa.
"Lần trước cứu cô là ta tự nguyện, nhưng lần này phải tính phí. Ta lấy rất đắt đấy."
Lý Nhược Thủy siết chặt hai mươi lượng bạc vừa nhận, vẻ mặt thoáng chần chừ: "Bao nhiêu?"
Lộ Chi Dao chậm rãi giơ tay ra hiệu một con số. Sau khi nghe thấy tiếng hít sâu của Lý Nhược Thuỷ, nụ cười trên môi y càng thêm dịu dàng.
"Anh quá đáng thế? Tôi giúp anh cản châm độc, dù xét về tình hay lý thì anh cũng nên giúp ân nhân cứu mạng chứ?"
"Thay vì nói chuyện cứu mạng, chi bằng như này đi." Lộ Chi Dao đặt đũa xuống, vẻ mặt khá nghiêm túc.
"Cô đưa tóc cho ta, ta sẽ giúp cô lấy thuốc giải."
Lộ Chi Dao đã quy kết nguyên nhân ngày hôm qua tâm trạng y tốt là do chạm vào tóc cô. Nếu có thể lúc nào cũng v**t v*, vậy tâm tình hẳn sẽ thư thái hơn nhiều.
"Anh cần tóc tôi làm gì?" Lý Nhược Thủy như bị giẫm phải đuôi, ôm đầu tránh xa y chút, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Gì đây? Lúc như này đáng ra phải đòi tiền hoặc đòi người chứ, thằng thần kinh nào lại đi đòi tóc thế?!
Lộ Chi Dao ngẫm nghĩ một hồi, khóe môi mang theo ý cười nhè nhẹ: "Làm một con búp bê, lúc rảnh có thể v**t v*, tối đặt bên gối ngủ cũng ngon hơn."
Ánh nắng phủ lên người y, trông có vẻ ấm áp. Khi nói đến chuyện ngủ ngon, y khẽ thả lỏng vai, dường như chỉ cần nghĩ đến là đã có thể khiến toàn thân thư thái.
Lý Nhược Thủy cắn đũa nhìn y, bất giác nuốt nước bọt, ánh mắt phức tạp. Thì ra Lộ Chi Dao không chỉ điên, mà còn là một kẻ b**n th** nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!