Chương 14: (Vô Đề)

Sấm sét ầm ầm, những giọt mưa to bằng hạt đậu đập xuống nóc xe ào ào tựa như những viên ngọc trai rơi đầy mặt đất. Một tia chớp bạc trắng xé toạc bầu trời đêm, ánh sáng chói lòa xuyên qua cửa sổ xe thoáng chiếu bừng bên trong, phản chiếu hai bóng dáng lặng lẽ. Chiếc xe ngựa không quá rộng, hai người ngồi quây trong chăn ở giữa, xung quanh bị ghế chặn lại, quả thực khó mà xoay sở, nhưng chẳng thể phủ nhận là rất ấm áp.

Dù tay chân Lý Nhược Thủy vẫn lạnh buốt, song so với cái rét thấu xương lúc trước thì đã khá hơn rất nhiều rồi.

Cô tựa vào lòng Lộ Chi Dao, ngủ cũng chẳng ngủ được, xung quanh lại tối om, cực kỳ buồn chán. Thế là cô bèn cất lời: "Khi anh trúng độc, có giống tôi không? Cũng quấn chăn thế này à?"

Lộ Chi Dao yên lặng ôm cô, khóe môi vương nét cười nhàn nhạt, giọng nói trong bóng tối trở nên mơ hồ.

"Lấy trời làm chăn, lấy nước làm giường."

"Là sao?"

Lộ Chi Dao bật cười khẽ, không trả lời thẳng mà tiếp tục vuốt tóc cô, hỏi ngược lại: "Cô có biết cách giảm bớt hàn khí do độc không?"

"Chẳng phải như bây giờ hả? Dùng nội lực đúng không?"

Lý Nhược Thủy vừa ngẩng đầu đã bị y dịu dàng ấn trở lại. Cô nghe y rủ rỉ nói.

"Người trúng độc mà vận nội lực chống lại sẽ đứt gân đứt mạch chết. Muốn bớt đau đớn, chỉ có thể hấp thu nhiệt từ bên ngoài. Sư phụ ta là một người tàn phế, không có nội lực, nhưng dù có đi chăng nữa thì bà ấy cũng không thể giúp ta."

Lý Nhược Thủy khẽ thở dài, giơ tay vỗ nhẹ lên vai y như an ủi.

"Lúc đó ta còn nhỏ, chưa hiểu được rằng đau đớn cũng là một loại hạnh phúc, chỉ biết co ro trong bãi lau sậy để sưởi ấm."

Nghe vậy, bàn tay đang vỗ của Lý Nhược Thủy cũng khựng lại.

"Nhưng lau sậy chỉ là lau sậy, không tỏa nhiệt. Ta muốn đi ra ngoài, song không nhìn thấy đường, bởi vậy mới trượt chân ngã xuống hồ. Chỗ đó gần bờ, nước chỉ cao đến eo, nếu sâu thêm chút nữa e rằng ta đã làm mồi cho cá trong hồ rồi. Tuy nhiên cũng nhờ vậy mà ta mới phát hiện ra cách tốt nhất để giảm hàn khí của độc chính là ngâm mình trong nước."

Kể đến đây, Lộ Chi Dao còn bật cười mấy tiếng, như thể đang nhớ lại chuyện thú vị hồi nhỏ.

Chỉ một câu chuyện ngắn, thế nhưng lại đầy rẫy điểm khiến người nghe cạn lời. Lý Nhược Thủy nghe mà cảm xúc lẫn lộn, tâm tình vừa thương, vừa bất lực, vừa rùng mình đan xen vào nhau. Cuối cùng, cô chỉ biết thốt lên một câu.

"Hay là tôi tìm thời gian dạy anh bơi nhé?"

Mưa rơi lộp bộp, sấm sét đùng đoàng, gió dữ dội làm cánh cửa đóng chặt cũng phát ra tiếng kẽo kẹt, tựa hồ sắp bị xé toang. Bên trong xe bỗng chốc chìm vào khoảng tĩnh lặng kỳ dị. Lý Nhược Thủy ngẫm nghĩ chốc lát, bắt đầu cảm thấy mình có phải đã nói sai điều gì đó không.

"Ý tôi là, nhỡ lần sau anh rơi xuống nước, ít ra cũng không bị chìm làm mồi cho cá ăn…" Giải thích vài câu, lại càng thấy kỳ quặc hơn. Vậy là cô bèn im bặt, bắt đầu thầm đếm cừu, hy vọng có thể để bản thân nhanh chóng ngủ đi, trốn thoát khỏi bầu không khí lúng túng quái dị này.

Khi Lý Nhược Thủy đếm đến con cừu thứ mười tám, giọng nói ôn hòa của Lộ Chi Dao lại lần nữa vang lên trong bóng tối.

"Đây là ước hẹn thứ hai của chúng ta à?"

"Không tính đâu." Lý Nhược Thủy ngẫm nghĩ rồi đáp, "Chuyện này nên gọi là thương lượng."

"Cô đang muốn có được sự đồng ý từ ta ư?" Như nghe được chuyện gì mới mẻ, giọng y hơi cao lên, không còn vẻ dịu dàng mang theo thờ ơ như trước.

"Chẳng lẽ tôi còn có thể ép buộc anh, ném anh xuống nước chắc?"

Lý Nhược Thủy tưởng tượng ra cảnh mình ép Lộ Chi Dao thì bất giác bật cười: "Bây giờ trong đầu tôi toàn là cảnh anh bị bắt bơi nhưng vẫn giữ nụ cười dịu dàng nhè nhẹ thôi."

Cô vốn tựa vào bên ngực trái của Lộ Chi Dao, lần này cười rộ lên, ngay cả nhịp tim của y cũng bị ảnh hưởng rung động theo, cảm giác vô cùng kỳ lạ.

Cười được nửa chừng, Lý Nhược Thủy chợt nhớ lại chuyện ngồi thuyền trôi lênh đênh trong hang động lần trước.

"Anh không biết bơi, thế sao lúc đó ngồi thuyền trong hang động lại chẳng sợ chút nào thế, còn buông tay ra nữa chứ?"

"Ta không biết bơi, nhưng không có nghĩa là ta sợ rơi xuống nước."

Cũng phải, một người không sợ chết thì sao lại sợ rơi xuống nước được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!