Chương 13: (Vô Đề)

[Đêm hôm ấy, ba người Lục Phi Nguyệt, Giang Niên và Lộ Chi Dao đang trên đường đến Thương Châu, nhưng vẫn chưa tìm được chỗ nghỉ chân. Lộ Chi Dao khẽ gõ lên bàn, nét mặt hơi áy náy: "Xin lỗi, có vẻ như độc trong người tôi lại phát tác rồi."]

[Hai người còn lại vội vàng dừng xe, lục tìm trong thùng xe một tấm chăn dày đắp cho y. Chàng trai ôn hòa ấy không hề từ chối, khẽ nói một tiếng cảm ơn rồi đắp chăn lên người, không nói thêm gì nữa.]

[Đêm khuya lạnh như nước, nhưng y lại chẳng hề cảm thấy khó chịu. Y chỉ khép hờ mắt, tựa vào vách xe hệt đang ngủ, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.]

["Không sao, có thể tiếp tục lên đường rồi."]

Đây là trong sách mô tả cảnh Lộ Chi Dao trúng độc. Vài câu ngắn gọn, chẳng hề nhắc đến chút đau đớn nào, nên mới làm Lý Nhược Thủy cho rằng thứ độc này cũng không khó chịu lắm. Dù sao thì, nếu là nam phụ chịu khổ, tác giả chắc chắn sẽ đặc tả khoa trương lên để giúp nam phụ giành lấy lòng thương hại của nữ chính. Nhưng đằng này tác giả lại chẳng viết gì nhiều, chứng tỏ có khả năng thứ độc này cũng không quá đáng sợ. Bởi vậy, giờ là lúc cô phải trả giá cho sự ngây thơ của mình.

Cơn lạnh dần dần thấm ra từ tận bên trong cơ thể. Càng đến gần nguồn lửa, cơn đau lại càng rõ rệt tựa có lưỡi dao cứa vào da thịt, đau đớn âm ỉ tận xương tuỷ.

Lý Nhược Thủy đã lui đến tận bệ thờ Phật, cơn đau buốt như dao cắt cũng giảm hơn rất nhiều. Song, ngay sau đó là cái lạnh thấu xương từ trong cơ thể phát ra. Cô run rẩy như sàng gạo, nhưng cũng chẳng tác dụng gì mấy.

Lý Nhược Thuỷ ôm chặt thân mình ngồi trên bệ thờ Phật, hà hơi vào hai tay. Không biết có phải ảo giác hay không, mà hơi thở thở ra dường như cũng lạnh buốt.

Lục Phi Nguyệt và Giang Niên vội vàng che ô chạy vào xe ngựa tìm chăn, trong miếu giờ chỉ còn lại hai người một mèo. Bé mèo cam đến bên Lý Nhược Thuỷ, tò mò nhìn rồi thè lưỡi l**m tay cô. Nhưng ngay sau đó nó bị cái lạnh k*ch th*ch xù cả lông, rùng mình hắt hơi.

"Xì xì…" Lý Nhược Thủy thấy rất buồn cười, song vì bản thân đang run nên đâm ra nụ cười ấy lại cứng nhắc, từng thanh âm bật ra khỏi miệng như bị vỡ vụn.

Nhiệt độ của cục bông be bé này đối với Lý Nhược Thuỷ không khác nào lò sưởi, cô chẳng hề do dự mà ôm chặt nó vào lòng. Nhưng nào ngờ, nhiệt độ cơ thể cô lại thấp đến mức ngay cả mèo có lớp lông dày cũng chịu không nổi.

Bé mèo cam không chịu được nữa, vùng vẫy muốn thoát ra. Lý Nhược Thủy hít sâu một hơi, run rẩy thả nó đi rồi tự xoa tay sưởi ấm. Cô cọ xát hai lòng bàn tay nhanh đến độ tưởng như có thể tạo ra tia lửa, thế mà cuối cùng nhiệt độ vẫn không hề tăng lên.

"Sao cô lại thả nó ra?"

Lộ Chi Dao từng trúng độc, đương nhiên y biết đối với cô thì hơi ấm của động vật lúc này thoải mái tới nhường nào.

"Nó không muốn giúp tôi sưởi ấm, khụ, ép, nó làm gì." Nếu không phải vì lạnh đến mức đứng còn không vững thì chắc chắn Lý Nhược Thủy đã lao ngay ra làm một bài thể dục Thất Thải Dương Quang1 rồi.

Lộ Chi Dao đứng dậy, mái tóc đen dài buông rủ sau lưng, chầm chậm tiến về phía bệ thờ Phật.

"Giờ thì cô đang nếm thử cảm giác trúng độc rồi đó. Cô có hối hận vì đã đỡ ám khí thay ta không?"

Lý Nhược Thủy liếc y, lạnh đến mức nói không tròn câu: "Nói thật thì cũng hơi, hơi hơi."

"Đau lắm sao?"

"Quá kinh khủng luôn ấy." Nếu lúc này Lý Nhược Thuỷ có thể soi gương, chắc hẳn cô sẽ thấy môi mình đã hơi tái đi.

"Vậy à." Lộ Chi Dao đứng trước bệ thờ Phật, rút kiếm đưa cho cô, mỉm cười dịu dàng.

"Thế chi bằng kết liễu luôn đi. Như vậy cô sẽ không còn phải chịu đau đớn, mà cũng có thể thực hiện quy ước cá cược của chúng ta."

??? Cô cứ tưởng y cuối cùng cũng có chút lương tâm, định đến nói cho cô cách giảm bớt triệu chứng do độc phát tác chứ? Ai ngờ tên này lại điên đến mức này cơ!

Lý Nhược Thủy run lẩy bẩy, lúc đầu run vì lạnh thôi, nhưng giờ còn thêm cả tức giận nữa. Lời cô nói ra cũng trôi chảy hơn hẳn.

"Không bàn đến chuyện tôi trúng độc là vì ai, nếu nói về vụ cá cược thì rõ ràng là tôi đã thắng rồi, đúng không? Gặp được Lục Phi Nguyệt và Giang Niên, còn cứu cả những người khác, tất cả hệt như lời tôi đã nói ban đầu còn gì."

Nụ cười nhẹ trên môi Lộ Chi Dao nhạt đi đôi phần. Suốt những ngày qua, trên quãng đường dài này, y vẫn luôn suy nghĩ đến Lý Nhược Thủy. Một tập văn kiện ghi rõ riêng tên y, dụ dỗ y cá cược với cô; sự chú ý như có như không dành cho y, thậm chí còn không ngại lấy mạng mình ra để chặn độc thay y… Từng chuyện, từng chuyện bày ra trước mắt, nhưng y lại không thể tìm ra mục đích của cô.

Nụ cười trên mặt vẫn nguyên vẹn, nhưng lòng y lại đầy phiền muộn. Ban đầu, Lộ Chi Dao chỉ coi cô như một trò tiêu khiển, song giờ đây, mọi chuyện cứ như một chiếc lồng đầy gai, chầm chậm siết chặt lấy y, buộc y mỗi ngày đều phải suy nghĩ về nó. Lộ Chi Dao không biết cảm giác này là gì, nhưng y cực kỳ khó chịu, chỉ có cắt bỏ tận gốc nguyên nhân gây phiền nhiễu này thì y mới có thể trở lại sự bình yên trước kia.

"Ta sẽ không yêu ai cả, nên vụ cá cược tiếp theo vốn không thể thành hiện thực. Thay vì chịu dày vò vì trúng độc, chi bằng cô cứ chết dưới kiếm của ta còn hơn."

"Tương lai còn chưa đến, sao anh biết chắc rằng mình sẽ không yêu tôi! Tôi phát hiện anh đúng là rất chó, còn chẳng bằng con chó cắn Lã Đồng Tân2 nữa!"

Có lẽ vì tâm tình hơi kích động, đâm ra cơ thể Lý Nhược Thủy hơi ấm lên. Cô lao tới như hổ đói vồ mồi, chuẩn xác quấn lấy cổ Lộ Chi Dao, hai chân quặp chặt eo y, cực kỳ không cam lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!