Chương 12: (Vô Đề)

Lưu ý: Từ chương này sẽ đổi xưng hô của Lý Nhược Thủy và Lục Phi Nguyệt theo tác giả.

Tiết xuân còn se se lạnh, kèm theo những hạt mưa lất phất tưới ẩm mặt đất. Trên con đường lớn do triều đình xây dựng, cỗ xe ngựa giản dị đang lăn bánh. Bên mái xe có treo một chuỗi chuông gió, mỗi khi xe di chuyển lại phát ra những tiếng leng keng.

Lục Phi Nguyệt vén rèm xe nhìn mưa phùn lất phất, hơi lo lắng trong lòng. Bọn họ có nhiệm vụ phải đến Thương Châu, rồi vừa hay thảo dược giải độc mà Lý Nhược Thủy cần cũng ở Thương Châu nên cả nhóm quyết định đi cùng, dọc đường có thể chăm sóc lẫn nhau.

Xe ngựa đã đi được hai ngày, tối nay chính là ngày rằm tháng Ba, đồng thời cũng là đêm đầu tiên Lý Nhược Thủy phát độc.

Lục Phi Nguyệt và Giang Niên lo lắng bồn chồn, lòng khá áy náy. Dẫu sao thì chính bọn họ là người nhờ Lý Nhược Thủy dẫn đường, vậy mà lại không cẩn thận để xảy ra sơ suất nên đâm ra cũng cảm thấy bản thân có phần trách nhiệm.

Bầu không khí trong xe chẳng hề nặng nề, ngoài Lộ Chi Dao đang ngủ như thường lệ ra thì Lý Nhược Thủy cũng đang thoải mái nhìn mưa xuân lất phất ngoài cửa sổ, quên sạch chuyện hôm mình bị trúng độc, bi thương đau lòng đến nỗi khóc sưng hết cả mắt.

Lục Phi Nguyệt vỗ nhẹ vai cô, vẻ mặt khá nghiêm túc: "Em yên tâm, ở Thương Châu có Hỏa Dịch Thảo, độc trên người em sẽ không kéo dài lâu đâu."

Lý Nhược Thủy mỉm cười với Lục Phi Nguyệt, an ủi trấn an vỗ tay cô ấy: "Chị Lục này, mọi người đừng tự trách, đây là lựa chọn của em, không liên quan đến mọi người gì hết."

Giang Niên ở bên cạnh nghĩ đến dáng vẻ ủ rũ cúi đầu hôm trúng độc của cô, tò mò rướn người tới hỏi: "Hôm trước cô còn buồn bã cơ mà, sao bây giờ lại như không có chuyện gì thế? Tôi nghe nói loại độc này mạnh lắm đó."

Lục Phi Nguyệt bịt miệng anh ta lại, lườm một cái rồi quay sang mỉm cười xin lỗi Lý Nhược Thủy: "Đầu óc anh ta có vấn đề, em đừng để bụng nhá."

"Không sao." Lý Nhược Thủy bỗng cảm thấy hơi lạnh, liền thả rèm xuống chắn gió, "Ban đầu đúng là sợ, nhưng mấy ngày nay không có gì bất thường, tâm lý tự nhiên cũng thoải mái hơn thôi."

Cô tiện tay chỉ vào Lộ Chi Dao, người không rõ là ngủ thật hay giả vờ: "Anh ta nói trước đây cũng từng trúng độc này, ngoài cảm giác hơi lạnh ra thì không có gì quá khó chịu cả."

Lý Nhược Thủy đã đọc nguyên tác, lại nghe Lộ Chi Dao kể về chuyện trúng độc trước đây nên trong lòng thoải mái hơn rất nhiều rồi. Dẫu sao trong sách nói Lộ Chi Dao bị thương cũng không đau lắm, đắp thêm mỗi lớp chăn thôi. Lục Phi Nguyệt lắc đầu không đồng tình: "Không chủ quan được, tối nay không thể ngủ trên xe ngựa, phải tìm chỗ nghỉ chân."

Lý Nhược Thủy gật đầu, nhưng tâm tư lại không đặt vào chuyện này. So với phát độc, cô càng lo lắng vụ cá cược với Lộ Chi Dao hơn. Theo lý mà nói thì chắc chắn là cô thắng, nhưng con người này có lúc nào tuân theo lẽ thường đâu, đến lúc đó lỡ Lộ Chi Dao giở trò nằng nặc bắt cô nuốt kiếm thì sao?

Người nằm bên cạnh vốn tưởng đang ngủ bỗng nhiên khẽ động đậy, hàng mi hơi rung, như thể giây tiếp theo sẽ mở mắt. Lý Nhược Thủy nhìn vào đôi mắt Lộ Chi Dao, rồi nhớ đến chuyện hồi nhỏ của y, không nhịn được thở dài một tiếng. Lúc nhỏ tính cách đã hơi lệch lạc, lớn lên lại càng méo mó hơn. Vả lại dáng vẻ cong môi mỉm cười của y lại giống hệt mẹ y, chẳng lẽ đây chính là sức mạnh của huyết thống ư?

"Cô lại nhìn ta." Lộ Chi Dao tựa vào vách xe, khẽ cử động, vạt áo hơi mở ra để lộ nốt ruồi nhỏ trên xương quai xanh.

Có những người ngay cả xương quai xanh cũng đẹp đến vậy. Lý Nhược Thủy dời mắt, đáp lại như mọi khi: "Đúng thế, vì anh đẹp mà."

Không biết từ khi nào cô đã quen trả lời y như vậy, đến mức dần dần hình thành thói quen có việc hay không cũng thích quay đầu nhìn y một cái.

Gió xuân len qua rèm xe, mưa cũng đã nhỏ dần, lấm tấm lất phất như những hạt sương mù.

Chắc tối nay không tạnh mưa được rồi.

Xe ngựa tiếp tục lắc lư tiến về phía trước, lăn qua bùn đất, đè lên cỏ xanh, cuối cùng dừng lại trước một ngôi miếu hoang. Tối nay bọn họ sẽ nghỉ lại đây. Ngôi miếu này đã cũ nát, mái nhà thủng mấy lỗ, trong miếu có chỗ còn đọng nước, cả nhóm di chuyển đến khoảng trống trước bệ thờ Phật để nghỉ ngơi. Họ lấy những cành củi khô nhặt được nhóm lửa, quây thành vòng tròn nướng bánh và màn thầu.

Đi cả ngày trời, mấy người Lý Nhược Thuỷ đã đói mốc meo lâu lắm rồi.

Nhưng ngoại trừ Lộ Chi Dao. Y chỉ tùy ý ăn một chiếc màn thầu rồi sang một góc khác ngồi, ngón tay gõ nhẹ lên cột trụ, tay kia cầm một chiếc màn thầu, không biết đang làm gì.

"Mọi người nhìn pho tượng Phật kia đi." Giang Niên đảo mắt nhìn khắp xung quanh, ánh mắt dừng trên bức tượng đá bên cạnh.

Bức tượng mất nửa bên mặt, chỉ còn lại một con mắt và một nụ cười từ bi. Giang Niên giả vờ sợ hãi, nép sát vào Lục Phi Nguyệt, khẽ tựa đầu lên tay chị: "Tối nay liệu có chuyện kỳ lạ xảy ra không?"

Lục Phi Nguyệt ngồi thẳng lưng, chăm chú quan sát pho tượng nhưng không phát hiện điều gì bất thường.

"Làm gì có chuyện kỳ lạ nào… đầu của anh, tránh ra!"

Lục Phi Nguyệt thoáng liếc nhìn Lý Nhược Thủy, hơi ngượng ngùng, vội vàng đẩy Giang Niên ra.

Tính Giang Niên là không thể ở yên một chỗ, ban đầu trước mặt Lý Nhược Thủy còn tỏ vẻ nghiêm túc, nhưng giờ quen rồi thì bản tính cũng lộ ra. Anh ta nhìn về phía Lộ Chi Dao, nhỏ giọng gọi Lý Nhược Thủy, rồi ghé sát lại hỏi: "Cô và anh ta…"

Nhìn Giang Niên nháy mắt liên tục, Lý Nhược Thủy lập tức lắc đầu. Nhưng rồi nhớ đến nhiệm vụ của mình, thế là cô lại do dự gật đầu, chỉ vào bản thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!