Chương 118: Hết ngoại truyện Tấn Giang

Câu nói ấy tựa như một đốm lửa, thoáng cái đã thiêu bùng những hoài nghi bị Sở Tuyên quên đi bấy lâu nay. Nhiều năm chung sống, dĩ nhiên sẽ để lộ ra vài điểm không ổn.

Sở Tuyên ngồi lặng trong quán ăn, không nói một lời, đồng môn rời đi lúc nào mà chàng cũng chẳng hay. Đợi đến lúc hoàng hôn buông xuống, mặt trời treo lơ lửng phía chân trời thì chàng mới hoàn hồn rồi đột ngột bật cười.

Bạch Khinh Khinh đang ở cuối góc phố nhuộm sắc cam đỏ. Nàng bước đi khẽ khàng, nụ cười tươi rói, chỉ một ánh nhìn đã khiến người ta nhớ đến những vườn hoa rực rỡ nàng chăm sóc.

Sở Tuyên chợt nhớ ra một chuyện, dường như sau mỗi lần có xung đột với người nào đó thì chàng lại chẳng bao giờ gặp lại những người xung đột ấy nữa. Màu máu trên vạt áo của Bạch Khinh Khinh, bùn đất bám dưới đế giày, sự thông tuệ cùng d*c v*ng khống chế và bảo hộ quá mức dành cho chàng. Những chi tiết từng bị chàng chủ động phớt lờ nay lần lượt hiện về. Sự thật bị lật mở, Sở Tuyên buộc phải đối diện với một thực tế, một thực tế mà chàng đã sớm nhận ra.

Vợ của chàng, đã giết rất nhiều người vì chàng.

Sở Tuyên đã có cảm giác ấy từ lâu. Và chàng tin rằng nếu lúc này hỏi nàng thì nàng nhất định sẽ không nói dối, thậm chí còn thản nhiên kể ra tất cả.

Chàng không hiểu vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy, Bạch Khinh Khinh không nên vì chàng mà biến thành con người như thế. Sự mờ mịt, sợ hãi và áy náy đan xen, chàng cảm thấy chính lỗi lầm của mình đã khiến Bạch Khinh Khinh đi đến bước này.

Nhìn Bạch Khinh Khinh đang tiến về phía mình, Sở Tuyên cụp mắt xuống, và từ khoảnh khắc ấy, dường như chàng đã bắt đầu trở nên khác đi. Còn Bạch Khinh Khinh thì như không hề phát giác, vẫn ngày ngày cùng chàng trò chuyện đủ điều, trông nàng vẫn chẳng khác gì so với trước kia.

Ngay khi Sở Tuyên còn đang do dự có nên vào chùa ở vài năm để thay nàng tụng kinh sám hối hay không, thì chàng đột nhiên bị Bạch Khinh Khinh giam lại. Sợi xích dài khóa chặt cổ tay Sở Tuyên, giam cầm chàng ở ngay căn phòng sát bên phòng họ.

Thực ra Sở Tuyên không hề oán hận, chàng chỉ cảm thấy tự trách và buồn bã. Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, việc Bạch Khinh Khinh trở nên như vậy ắt có liên quan đến chàng. Có lẽ vì tình yêu chàng dành cho nàng chưa đủ, nên nàng mới không thể trở nên tốt đẹp hơn.

Nhưng chàng thật sự không biết phải làm sao nữa.

Rời xa nàng, liệu nàng sẽ tốt hơn chăng?Gió đưa khe khẽ trong sân, tiên ông rung cánh, ngửa dần đón "mưa". Bạch Khinh Khinh thong dong tưới hoa trong sân, khi thì v**t v* những cánh hoa mềm mại, khi thì cắt tỉa những cành mọc lệch, chỉ thỉnh thoảng nàng mới liếc nhìn căn phòng nhỏ bị khóa kia.

Nàng đã sớm nhận ra ý định muốn rời đi của Sở Tuyên. Chuyện đó sao có thể xảy ra được? Nàng sẽ không để chàng đi. Trước kia còn nơm nớp lo sợ đôi phần, giờ đây trái lại yên tâm hơn nhiều.

Một khi đã muốn trồng hoa, vậy nàng nhất định sẽ cho bông hoa ấy những điều tốt đẹp nhất. Dẫu không hiểu vì sao Sở Tuyên muốn rời đi, nhưng nàng vẫn luôn có cách khiến chàng ở lại. Người như Sở Tuyên há có thể bỏ rơi một đứa trẻ cần đến chàng để quay đầu rời bước cho được?

Vì thế ngày nào Bạch Khinh Khinh cũng đến tìm Sở Tuyên. Khi mang thai, nàng lén cho độc dược tác dụng chậm vào thuốc an thai mình uống. Gia tộc nàng đời đời hành y, chút độc tính ấy nàng hiểu rất rõ.

Điều kỳ lạ là, sau khi biết nàng mang thai thì Sở Tuyên lại bình thường hơn rất nhiều, ít nhất, trong mắt Bạch Khinh Khinh là như vậy. Ngày nào chàng cũng giúp nàng xoa bóp, khai thông kinh mạch, nấu cho nàng những bữa ăn bổ dưỡng, không để nàng phải chịu chút khổ sở nào. Có đôi lúc, thậm chí nàng cũng suýt tin rằng Sở Tuyên làm tất cả những điều ấy không phải vì đứa trẻ, mà là vì nàng.

Nhưng chuyện đó sao có thể chứ? Nàng không tin. Sở Tuyên đã nhận ra điều gì đó rồi thì sao có thể đối xử với nàng như trước kia nữa? Thế nhưng chàng đã sẵn lòng giả vờ, vậy nàng cũng vui vẻ cùng chàng diễn tiếp.

Hai người cứ thế trải qua gần một năm đồng vợ đồng chồng, sau đó đứa trẻ ra đời. Kết quả đúng như Bạch Khinh Khinh dự liệu, đứa trẻ có vấn đề, nó bị mù bẩm sinh.

Tuy bệnh tình xem như nhẹ, song như vậy cũng được, mù bẩm sinh lại càng cần có người dắt nó đi cảm nhận thế giới này hơn.

"Sở lang, dẫu con chúng ta mang bệnh, nhưng chúng ta sẽ không bỏ rơi nó…"

Bạch Khinh Khinh giấu đi niềm vui thầm kín trong lòng, ngước mắt nhìn Sở Tuyên rồi nói ra những lời đã chuẩn bị từ lâu. Thế nhưng cuối cùng nàng lại đối diện với đôi mắt hắn ngập tràn bi thương của chàng. Cảm xúc trong đôi mắt ấy vô cùng phức tạp, không chỉ có bi ai, mà còn có khó hiểu, thống khổ, sợ hãi…

Sở Tuyên không nhìn đứa trẻ ấy, chàng chăm chú nhìn Bạch Khinh Khinh, dường như tất cả những cảm xúc đó đều chỉ vì nàng mà sinh ra. Sở Tuyên nhắm mắt lại, thở dài thật sâu, rồi cứ thế rời khỏi Tô Châu.

Dẫu sau đó Bạch Khinh Khinh có phái người đi tìm thì nàng cũng không thể đưa chàng quay về nữa.

Ngay trong ngày Trung Thu ngập tràn hương quế, đèn lồng treo đầy ấy, Lộ Chi Dao vừa chào đời đang nằm trong tay bà đỡ, đã vĩnh viễn mất đi người cha. Đứa trẻ sơ sinh khóc òa không ngớt, nhưng dường như chẳng có ai để tâm đến nó.

Đêm đó Bạch Khinh Khinh cười rất lâu, đến cả những gia nô hầu hạ nàng bấy lâu cũng không dám đến gần. Song đến ngày hôm sau là dường như nàng lại chẳng khác gì trước kia.

Nàng nằm trên giường tĩnh dưỡng, đưa ra lệnh treo thưởng tìm người, rồi coi những tin tức dò được về Sở Tuyên như chuyện kể trước giờ an giấc. Mà mấy tin tức ấy cũng chỉ là những việc vụn vặt kiểu chàng đã đến ngôi chùa nào, cứu được bao nhiêu đứa trẻ.

Cách một hai năm lại bắt được Sở Tuyên một lần, nhưng thường thì chưa được mấy ngày thì chàng lại lén trốn đi. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, những suy nghĩ vốn đã cực đoan của Bạch Khinh Khinh lại càng cực đoan hơn, nàng trút toàn bộ thứ tình cảm mãnh liệt đến mức không còn chỗ giải tỏa ấy lên người Lộ Chi Dao.

Khi ấy y vẫn chưa phải là Lộ Chi Dao, mà y là A Sở, một đứa trẻ mù lòa.

Bạch Khinh Khinh vốn tưởng rằng mọi chuyện sẽ cứ thế trôi qua, cho đến khi mật báo truyền đến tin Sở Tuyên đã thành thân. Tựa như cọng rơm cuối cùng đè xuống, Bạch Khinh Khinh hoàn toàn buông thả bản thân.

Để khiến Sở Tuyên ghen tuông và cũng để thuận tiện hơn trong việc nắm giữ chuyện làm ăn trong tay, nàng mời một nam tử đóng kịch rồi gả cho hắn. Sau khi việc buôn bán ngày phất lên, có tiền trong tay, nàng lập tức phát ra lệnh treo thưởng cấp cao nhất, bỏ ra số tiền lớn để truy bắt Sở Tuyên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!