Người đời đều cho rằng nữ tử Giang Nam dịu dàng nhỏ nhẹ, và con gái nhà họ Bạch lại là hình mẫu tiêu biểu nhất cho quan niệm ấy. Nàng tên Bạch Khinh Khinh, người cũng như tên, nhẹ nhàng đến độ khiến người ta ngỡ như làn gió khẽ lướt qua.
Phong trần trước mặt chẳng vương hương. Trăng soi, khẽ tựa góc tường phía đông.
Đó chính là hình ảnh Bạch Khinh Khinh trong mắt mọi người.
Gia cảnh Bạch Khinh Khinh giàu có, thế nên người lớn trong nhà bàn bạc rồi đưa nàng đến trường học nghe giảng. Nàng tư duy linh hoạt lại cực kỳ thông minh, ở trường thi lần nào là đứng đầu lần đó. Tính tình nàng ôn hòa, theo lẽ thường hẳn phải có rất nhiều bạn bè, nhưng thực tế lại không phải vậy. Nàng tuy mỉm cười với tất cả mọi người, song vẫn khiến người ta cảm nhận được cái u ám và kỳ quái khó gọi tên, thành ra dần chẳng còn ai muốn qua lại với nàng nữa.
Dẫu thời thơ ấu Bạch Khinh Khinh cứ một mình như thế, nhưng nàng cũng chẳng mấy bận tâm, ngược lại còn chuyên tâm vào việc trồng hoa. Điều nàng thích ngắm nhất là mầm non đội đất vươn mình về phía mặt trời, bởi đó chính là điều nàng thiếu thốn nhất.
Sự thông tuệ của Bạch Khinh Khinh nổi danh khắp vùng, thậm chí còn có lời đồn rằng nam tử nào có học vấn sánh được với nàng thì sau này đi thi khoa cử ắt sẽ lọt vào ba vị trí đầu.
Bạn bè đồng trang lứa không muốn qua lại với Bạch Khinh Khinh, nhưng các danh gia vọng tộc Giang Nam lại cực kỳ coi trọng nàng, sớm đã muốn cho con cái nhà mình đính hôn cùng con gái nhà họ Bạch. Tuy nhiên nàng lại chưa từng đáp ứng hay từ chối, mà chỉ luôn mỉm cười, thành ra nom vẻ xinh đẹp mà non nớt ấy nên ai nấy đều tưởng nàng chỉ là thẹn thùng mà thôi.
Khi ấy chế độ còn chưa cải cách, nữ tử tuổi nhỏ có thể tới trường học, nhưng lớn rồi thì phải về nhà chứ không được vào học viện vốn chỉ dành cho nam tử. Đến độ mười bốn, mười lăm tuổi là trường học không còn nhận các nàng nữa. Lúc nhiều nữ tử ở nhà chờ gả thì Bạch Khinh Khinh đã tham gia kỳ tuyển sinh của trường Thanh Sơn. Đây là một trong những ngôi trường danh giá nhất, lại nằm trong địa phận Giang Nam, kha khá Trạng nguyên đều xuất thân từ ngôi trường này.
Bạch Khinh Khinh xưa nay chẳng coi mấy quy củ ấy ra gì, mà người nhà cũng không nói nổi được nàng, thấy nàng thi đỗ thì đành mặc nàng đi. Cha Bạch, mẹ Bạch hiểu rõ tính nết đứa con gái này, nàng không lấy chồng có lẽ còn tốt hơn, chí ít sau này sẽ không sinh chuyện gì. Thế là Bạch Khinh Khinh cải trang thành nam tử, cong môi nở nụ cười quen thuộc rồi bước vào ngôi trường Thanh Sơn.
Nàng đã tính toán hết mọi thứ, dù có người nhận ra nàng là nữ thì nàng cũng có đủ lý do để che giấu. Mà cách ăn mặc tùy tiện ấy của nàng ngược lại lại có dăm phần vị trêu người.
Bạch Khinh Khinh vốn thích cảm giác khiến người ta sinh nghi, rồi xoay họ vòng vòng trong tay mình. Nhưng khi vừa đến trường báo danh thì mọi việc lại không diễn ra như nàng dự liệu, thậm chí chẳng có ai nghi ngờ nàng là nữ cả.
… Thế chẳng thú vị chút nào.
Bạch Khinh Khinh mím môi cười. Dù không son phấn, song nàng vẫn toát lên nét đẹp dịu dàng kín đáo tựa khói mưa. Dẫu khiến người khác ngoái nhìn, nhưng cuỗi cùng vẫn không ai tiến lên dò xét, thành ra khiến nàng hơi tò mò.
Chẳng bao lâu sau, nàng liền hiểu ra nguyên do.
Chẳng qua chỉ là có một cậu chàng dung mạo còn đẹp hơn nàng, lại là đàn ông chính hiệu và vào trường trước mà thôi. Đã có châu ngọc ở phía trước thì còn ai nghi ngờ viên "trân châu nhỏ" như nàng nữa chứ?
Ban đầu đúng là Bạch Khinh Khinh hơi không vui bởi khung cảnh mình dự liệu đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Thế nhưng khi tận mắt gặp người cùng phòng của mình chính là "viên châu ngọc" kia, thì mọi khó chịu đều tan thành mây khói.
Người ấy tên là Sở Tuyên. Tuy là nam nhưng dung mạo thậm chí có thể dùng từ "tuyệt sắc" để hình dung. Vẻ đẹp tuyệt sắc ấy khi ở trên người chàng chẳng hề tục tằn, cũng chẳng mềm yếu yểu điệu, chàng thể hiện được trọn vẹn dáng vẻ nguyên bản nhất của cái gọi là "tuyệt sắc". Thế nhưng với Bạch Khinh Khinh mà nói thì dung mạo lại chẳng có sức hấp dẫn gì. Nàng không chấp vẻ bề ngoài, mà càng coi trọng nội tâm hơn.
Không nghi ngờ gì, tính tình của Sở Tuyên cực kỳ hợp gu của Bạch Khinh Khinh.
Sở Tuyên là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã sống ở Thiện Đức Đường, đến cả cái tên cũng là tự đọc sách rồi đặt. Nhưng thân thế bi thảm và hoàn cảnh sống gian khổ chẳng những không đánh gục chàng, mà trái lại còn mài giũa tâm tính chàng thêm kiên cường. Khi mới đến trường, vì dung mạo quá đỗi nổi bật nên Sở Tuyên bị người ta chế giễu khá nhiều, lại thêm tính tình ngay thẳng, hay bảo vệ kẻ yếu, thành ra càng có người ghét và động tay động chân với chàng.
Lúc ấy Bạch Khinh Khinh thường ôm sách đứng ở chỗ khuất quan sát, bởi nàng cho rằng đó là điều bình thường.
Trước khi nở rộ thì mỗi đóa hoa đều phải trải qua gió sương mưa nắng, đều phải chịu ít nhiều dập vùi. Và Sở Tuyên đã không khiến nàng thất vọng, dù bị nhằm vào bao nhiêu lần thì chàng vẫn có thể đứng dậy.
Về sau, nàng chủ động chuyển mối quan hệ của hai người từ bạn cùng phòng thành bạn bè. Nàng thay chàng bày mưu tính kế, giúp chàng kết giao rất nhiều bạn bè, đồng thời âm thầm giúp chàng xử lý kha khá rắc rối.
Sở Tuyên giống như cây hoa cứng cỏi nhất trong chậu của nàng, gió mưa đổ xuống thì chàng tự mình gánh chịu, nhưng việc trừ sâu diệt bọ vẫn phải để người trồng hoa như nàng ra tay. Nàng tin rằng, dù phong ba lớn đến đâu thì chàng vẫn có thể đứng vững để đón ánh nắng của ngày mai.
… Nàng thích trồng hoa, và nay đã gặp được đóa hoa có phẩm chất tốt nhất.Hai người vừa gặp đã sống chung dưới một mái hiên. Lúc đầu, Sở Tuyên chưa hề nhận ra thân phận của Bạch Khinh Khinh, chỉ cho rằng nàng suy dinh dưỡng từ bé nên mới gầy gò đến vậy. Còn về dung mạo, ngày nào chàng cũng soi gương, đã quen với gương mặt khó phân nam nữ của chính mình nên càng không thấy Bạch Khinh Khinh có gì khác thường.
Chàng tưởng nàng cũng khốn khó như mình, vậy là bèn dẫn nàng lén lên sau núi bắn chim bắt cá, thậm chí còn an ủi nàng: "Ăn nhiều vào, tuổi bọn mình mà bồi bổ chút thì vẫn còn có thể cao lên đấy."
Tính tình của Sở Tuyên hoàn toàn trái ngược với dung mạo. Vẻ ngoài chàng diễm lệ, nhưng tính cách lại cởi mở, ôn hòa, đá thúc cúc cực kỳ giỏi.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì trong trường vẫn có người còn ngơ ngác chẳng rõ, nhưng chỉ cần tiếp xúc với chàng một thời gian ngắn là chẳng ai còn sinh ra ngộ nhận nữa. Thế là, điểm nghi hoặc của mọi người liền chuyển sang Bạch Khinh Khinh.
Bạch Khinh Khinh trông không cao lắm, nhưng đầu óc thì được công nhận là xuất sắc. Ngày thường nàng luôn cười hiền hòa, song lại chẳng thích giao du với người khác mà chỉ thích theo sau Sở Tuyên, bởi vậy có kha khá giai thoại giữa hai người được lan truyền.
Sở Tuyên nghe được những lời đồn ấy. Chàng tự thấy mình lòng ngay dạ thẳng nên có thể không để tâm, song chàng lại không biết Bạch Khinh Khinh cảm thấy thế nào.
Cứ sống như vậy hơn nửa năm, cuối cùng Sở Tuyên cũng lấy hết dũng khí, chuẩn bị nêu chuyện này ra để giải quyết cho rốt ráo. Chàng không muốn làm tổn thương tình cảm anh em.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!