Lý Nhược Thủy cho người quét dọn đống lá rụng trước cửa tiệm rồi bắt đầu kiểm tra sổ sách. Cô cũng có ít tiền dành dụm, thế là chẳng bao lâu trước đã lấy luôn số tiền ấy để mở một cửa hàng nho nhỏ bán các loại trang sức, phấn son.
Kiểm sổ sách xong, Lý Nhược Thủy ngẩng đầu nhìn sắc trời bên ngoài rồi quay người lấy chiếc ô giấy dầu để chuẩn bị ra ngoài. Xem chừng trời sắp đổ mưa thu, mà Lộ Chi Dao lại không mang ô, cô phải đi đón chàng vậy.
Khi cô đến chỗ đã hẹn thì đã bao người vây quanh ở đó, ồn ào ầm ĩ, chẳng rõ xảy ra chuyện gì. Giữ vững tinh thần tinh thần đã hóng phải xem tận mắt nghe tận tai, Lý Nhược Thủy đứng ở vòng ngoài, kiễng chân cố nhìn vào bên trong. Nhưng trong lúc di chuyển thì chẳng biết cô giẫm phải gì, thế là trượt chân cái, lùi mấy bước mới đứng vững.
Lý Nhược Thủy cúi đầu nhìn "thủ phạm", hóa ra là một cây bút lông màu trắng, nom chế tác rất tinh xảo, hơn nữa… Hơn nữa, đó là một cây bút lông vô cùng quen thuộc.
Bởi trên thân bút có chữ "Trịnh" được khắc tay rất khéo và không quá phô trương.
Mùa thu Tô Châu cũng rất đẹp, nơi thắng cảnh nổi tiếng như vậy thì việc Trịnh Ngôn Thanh xuất hiện ở đây cũng chẳng có gì lạ. Lúc này, anh ta đang bị mọi người vây kín, mặt đỏ bừng, liên tục xua tay thanh minh không phải mình.
"Tôi không quen biết hắn đâu, chúng tôi không phải đồng bọn…"
Chắc anh ta bị kéo vào làm kẻ thế mạng rồi. Lý Nhược Thủy nhặt cây bút lên, hơi bất đắc dĩ mở lời:
"Anh ta không phải người Tô Châu, chỉ mới đến đây để tìm tôi thôi."
Dân chúng vây quanh quay đầu nhìn lại, thấy là Lý Nhược Thủy thì không nói thêm gì nữa, cứ thế cùng nhau kéo người còn lại áp giải đến quan phủ. Lý Nhược Thủy đã ở nơi này được một thời gian rồi, quan hệ với hàng xóm láng giềng khá tốt, thêm vào đó Lộ Chi Dao quanh năm ngày tháng xuất hiện ở những chỗ tiếp nhận lệnh treo thưởng, thành ra mọi người cũng nể mặt cô.
Thấy đám người kia đã rời đi, Trịnh Ngôn Thanh lúc này mới lau mồ hôi, thở phào một hơi.
"Cảm ơn Lý cô nương."
Lý Nhược Thủy mỉm cười đưa cây bút cho anh ta, "Khách sáo thế làm gì, tôi bảo vệ anh cũng bởi tin nhân phẩm của anh mà, anh nên tự cảm ơn chính mình mới phải đấy."
Hai người lúng túng nhìn nhau, nhưng chẳng bao lâu sau lại đột nhiên bật cười.
"Dạo này cô vẫn ổn chứ?" Trịnh Ngôn Thanh cười hỏi cô.
"Vẫn ổn." Lý Nhược Thủy gật đầu, "Anh vẫn như trước nhỉ, chẳng thay đổi gì cả."
Nghe cô nói vậy thì Trịnh Ngôn Thanh khá ngại ngùng.
"Thật ra cũng đã thay đổi đôi chút…"
Bởi nhà anh ta dính líu đến một vụ án buôn người, đâm ra anh Cả thì phải vào ngục, gia sản trong nhà bị tịch thu kha khá, việc làm ăn cũng sa sút trông thấy, cuộc sống hiện giờ khá túng thiếu. Nhưng may mà chuyện này chỉ liên quan đến anh Cả anh ta, những người khác trong nhà thì không sao.
"May sao năm đó nghe lời động viên của cô xong là tôi bắt đầu viết du ký, không thì bây giờ chẳng có nguồn thu nhập nào, khéo còn chết đói rồi ý."
Nói xong, Trịnh Ngôn Thanh cúi đầu cười khẽ, tránh ánh mắt của cô.
Lý Nhược Thủy thấy anh ta như vậy thì cũng không truy hỏi thêm, bèn quay sang hỏi mấy cuốn du ký của anh ta để phá tan bầu không khí ngượng ngập.
"Quyển du ký nào là của anh đấy? Sao trước tôi đến hiệu sách có thấy tên anh đâu?"
Trịnh Ngôn Thanh lấy một cuốn du ký từ trong bọc hành lý ra đưa cho cô.
"Đây là bản in đầu tiên, tôi vẫn luôn để dành cho cô."
Trước kia đã nói sẽ đưa bản đầu tiên cho cô xem, nhưng còn chưa viết xong thì cô đã rời Thương Châu mất rồi.
"Cảm ơn…" Lý Nhược Thủy khá bất ngờ. Cô trân trọng đón lấy cuốn sách, mà giờ còn thấy hơi ngại, không nỡ lật ra xem.
"Không cần đâu, vốn dĩ cũng nhờ có cô động viên nên tôi mới viết tiếp được." Trịnh Ngôn Thanh mím môi nhìn Lý Nhược Thủy. Dường như cô chẳng khác gì so với trước kia, vẫn… tự do như ngày nào.
Tiếng "ầm ầm" rền vang, mây đen cuồn cuộn kéo tới, không lâu sau mưa đã trút xuống khắp thành Tô Châu. Lý Nhược Thủy vội vàng mở ô rồi đưa Trịnh Ngôn Thanh vào trong quán trọ.
"Bị gián đoạn thế này làm tôi suýt quên mất, tôi đi đón Lộ Chi Dao trước, anh cứ ngồi đây đợi, lát nữa tôi mời anh ăn cơm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!