Vì chuyện ở Ngự Phong Sơn Trang mà lê ở Hoàng thành bị chặt gần hết, thành ra giờ mùa xuân tới cũng chẳng còn thấy cảnh lê nở kín khắp thành nữa. Nhưng nhiều người để cho sân vườn nhà trông đỡ trống trải thì cũng mua nào đào nào mơ từ các vườn trồng cây về trồng. Đâm ra giờ cứ mỗi độ xuân về là hoa nở rợp trời, đến cả những phiến đá xanh trên phố cũng được phủ lên một lớp hồng phơn phớt.
Và trong mùa xuân đầy sức sống ấy, Lý Nhược Thủy định kéo Lộ Chi Dao đi chơi xuân.
Hai người chiên chả giò, còn làm khá nhiều đồ ăn bỏ vào hộp rồi xách đồ đi đến chỗ du xuân. Chỗ đó là một bãi cỏ gần Hoàng thành, xung quanh có hồ có núi, trên núi trồng một rừng đào, rất nhiều người đều thích đến đó ngắm xuân.
Cùng đi ra khỏi thành còn có bọn trẻ ở trường học, chúng đeo túi sách, mặc đồng phục giống nhau, theo bước thầy đi ra ngoài thành. Trong đó có vài đứa trẻ nhìn ngó khắp nơi, rồi khi tình cờ thấy hai người Lý Nhược Thủy thì chúng tức khắc chuyển thành vừa đi vừa tò mò nhìn họ.
Ở Hoàng thành có rất nhiều cặp đôi đẹp, nhưng cả đám luôn cảm thấy hai người này khác hoàn toàn mấy cặp đôi ấy nên mới muốn xem rõ khuôn mặt. Dáng vẻ chị gái kia ra sao thì nhìn rõ rồi, nhưng đi cả quãng đường mà anh trai đeo kiếm cứ nghiêng người về phía chị gái ấy, thành ra khuất tầm nhìn, làm cả đám còn chẳng thấy được góc nghiêng của anh trai ấy nữa là.
Đi được một lúc, chị gái ấy bỗng nhìn thẳng vào cả đám rồi mỉm môi cười. Chẳng biết chị ấy nói gì với anh trai kia mà anh ấy quay đầu lại.
Hàng mày đôi mắt của anh trai kia như phảng phất ý xuân nhẹ nhàng đúng độ, trông còn mềm mại hơn cả những cành liễu mới đâm chồi. Cả đám chưa từng thấy người nào dịu dàng như vậy, mấy đứa trẻ bất giác trừng lớn mắt, hơi ngại ngùng.
"Chàng nhìn kìa, cô bé có đôi mắt tròn xoe đó giống hệt em lúc nhỏ!" Lý Nhược Thủy nhướng mày, giọng điệu ngạc nhiên lại tò mò, ra hiệu cho Lộ Chi Dao nhìn về phía đó.
Lộ Chi Dao ngoái đầu đã thấy ngay cô bé mà cô nói, y cong môi. Đúng là hàng mày đôi mắt rất giống cô, nhưng y cũng từng thấy "chân dung" lúc nhỏ của cô rồi, so ra thì cô nom tươi tắn hoạt bát hơn cô bé này xíu xíu.
"Giống em, rất dễ thương." Lộ Chi Dao gật đầu rồi mỉm cười trả lời.
Bất cứ chuyện gì liên quan đến Lý Nhược Thủy thì y cũng vô thức dành chút thiện cảm cho nó.
Cả đám trẻ vừa gật gù lẩm nhẩm thuộc thơ, vừa theo bước thầy đi đến chỗ ngắm cảnh. Nhìn bọn nhóc mà Lý Nhược Thủy chợt nhớ tới trước kia khi dùng mảnh ký ức, lúc ấy bé Lộ Chi Dao đã từng cố gắng làm bạn với một đứa trẻ, hình như đứa bé nọ là con trai của Từ phu nhân. Cô còn chưa biết kết cục của nhóc đó nên lên tiếng hỏi y.
Lộ Chi Dao mím môi cười nhẹ, con rối gỗ buộc trên chuôi kiếm ngoan ngoãn ngồi trên vai y, sau đó bị mái tóc dài của y khẽ quệt rơi xuống.
"Có vẻ giấc mơ của em nói cho em biết kha khá đấy nhỉ."
Y nhìn về phía trước, dường như đang hồi tưởng về người đó.
"Cha mẹ cậu ta xảy ra mâu thuẫn nên gửi cậu ta đến nhà họ hàng, nhưng mỗi năm vẫn sẽ đến thăm vài ngày. Sư phụ ta muốn ta tiếp cận cậu ta để moi ra thời gian cha mẹ cậu ta đến, nên ta đã chơi thân với cậu ta hơn một năm."
Thật ra Lộ Chi Dao chẳng nhớ rõ người nào cho lắm, nhưng đối với đứa bé ấy thì y vẫn còn chút ấn tượng.
"Rồi sau đó thế nào?" Lý Nhược Thủy hơi do dự hỏi.
"Sau đó? Sau đó thì không gặp lại cậu ta nữa, có lẽ vẫn ở nhà người thân."
Lộ Chi Dao không muốn nói quá nhiều về người không liên quan, y đưa tay chỉ về phía trước để chuyển hướng sự chú ý của Lý Nhược Thủy.
"Đến chỗ ngắm cảnh rồi."
Phía xa đất rộng bao la, đào hoa nở rộ, cỏ non mượt mà. Hồng phai hòa với xanh nhòa, xuân bừng hơi thở lan xa khắp trời. Rất nhiều người đang tụ tập ngồi ăn uống ngắm cảnh dưới gốc cây, bọn trẻ thì ở bên tết vòng hoa hoặc cho cò trắng ăn.
"Đẹp thật đấy!" Đôi mắt Lý Nhược Thủy long lanh sáng lên.
Cô vội chọn một cây đào rồi cùng Lộ Chi Dao trải tấm vải lót, sau đó phấn khởi ngồi xuống.
Có cơn gió thổi qua làm bao cánh hoa rơi rụng lả tả, cả khung cảnh ngập tràn sắc hồng bay lượn ấy quả thật như một giấc mơ. Một tay Lý Nhược Thủy ôm eo Lộ Chi Dao, đứng giữa cảnh sắc bát ngát trước mắt, trong lòng cô bất chợt cuộn trào bao lý tưởng hào hùng.
Thậm chí cô còn muốn mở miệng hét to: Trẫm có giang sơn, lại còn có mỹ nhân!
Nhưng vì xung quanh toàn người Hoàng thành, biết đâu còn có quan lại quyền lý nào đó nên cô đành cúi lại gần bên tai Lộ Chi Dao nói nhỏ: "Mỹ nhân, có thích giang sơn mà trẫm gây dựng không?"
Lộ Chi Dao ngẫm nghĩ chốc lát thì hiểu ý cô, liền cong mắt, khá hợp tác gật đầu: "Thích."
Lý Nhược Thủy cười ha ha vài tiếng rồi cúi đầu hôn một cái lên má y: "Thích là tốt rồi."
Khác với nụ cười mang tính che đậy kia, nụ hôn của cô lúc nào cũng rất đỗi dịu dàng hệt như chuồn chuồn chạm nước, chỉ làm gợn lên một vòng sóng rồi lại bay đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!