Chương 114: (Vô Đề)

Sư phụ của y đã qua đời, theo lời bà dặn thì lẽ ra y nên đi nhận lệnh treo thưởng để kiếm sống mới đúng. Thế nhưng giây phút nhấc chân lên thì y lại bỗng chợt hoang mang, chẳng hay đó chỉ đơn thuần là không tìm được phương hướng, hay là vì từ nay về sau thật sự chỉ còn lại một mình y trên cõi đời này.

Năm đó khi bị Bạch phủ đuổi ra ngoài, đúng là y chán nản, đến cả bạc là gì mà y còn chẳng biết, chỉ biết cắm đầu đi thẳng về phía trước. Nhưng nói thật thì Lộ Chi Dao lại rất hưởng thụ cảm giác không biết ngày mai mình còn sống hay không đó, thậm chí cảm giác ấy còn khiến y thấy hơi hưng phấn.

Lúc ấy Lộ Chi Dao cứ nghĩ chẳng bao lâu nữa mình sẽ chết đói. Nhưng y đi rồi lại dừng, dừng rồi lại đi, dọc đường luôn có những người kỳ quái cho y đồ ăn. Hình như là vì y "trắng trẻo xinh xắn" nên họ mới không nỡ nhìn một đứa trẻ đáng yêu như vậy chết đi thì phải.

Dù chẳng hiểu vì sao họ lại nghĩ như thế, nhưng đúng là suốt một thời gian dài y không hề chết đói, thậm chí còn có người nảy ý định nhận nuôi y.

Lúc ấy Lộ Chi Dao không hiểu suy nghĩ của người khác, chỉ chọn bừa một hướng rồi bước tiếp. Nhưng Tô Châu quá rộng, y đi bao nhiêu ngày mà vẫn chẳng ra khỏi thành. Cuối cùng có một ngày, đám ăn mày lang thang khắp thành đã để mắt tới y, bởi một kẻ mù như y chẳng cần làm gì cũng có cái ăn thì tự nhiên sẽ có người bất mãn.

Một đám trẻ con hẹn nhau kéo y vào một con hẻm nhỏ, định đánh cho một trận rồi "dạy" y chút quy củ. Vốn tưởng khi quyền cước giáng xuống thì Lộ Chi Dao hoặc sẽ khóc lóc van xin, hoặc vì kiêu ngạo mà thà chết cũng không kêu một tiếng. Thế nhưng chẳng ai ngờ, dường như càng bị đánh thì Lộ Chi Dao lại càng vui, thậm chí y còn bật ra những tiếng cười khẽ.

Dù đều là ăn mày nhưng bọn chúng còn nhỏ tuổi, chưa từng gặp kẻ như vậy bao giờ, đâm ra nhất thời như bị dọa sợ nên đồng loạt dừng tay rồi nhìn về phía người lớn tuổi nhất.

Ánh mắt tên cầm đầu khá lúng túng, nhưng để giữ uy phong nên nó vẫn hung hăng đá y một cái.

"Hôm, hôm nay tới đây thôi. Lần sau mà còn lảng vảng trong khu này để xin người ta thương hại là bọn tao sẽ đánh mày tiếp đấy."

Tên cầm đầu nhóm ăn mày làm cho đủ thủ tục đe dọa rồi định dẫn mọi người rời đi. Nhưng bất chợt, nó bị Lộ Chi Dao mình đầy thương tích túm chặt cổ chân.

"Mày đánh xong rồi thì nên đến lượt tao nhỉ?"

Tất cả đồng loạt cúi đầu nhìn xuống thì thấy Lộ Chi Dao cong môi cười, hai tay ghì chặt lấy chân đối phương. Vẻ mặt tò mò và vui sướng ấy của y giống hệt một đứa trẻ lần đầu phát hiện ra điều mới lạ.

Biểu cảm đó khiến bọn chúng lạnh sống lưng.

Dù khi ấy đúng là đã y đánh trả, nhưng suy cho cùng thì thân thể quá nhỏ yếu, lại không nhìn thấy, còn vô tình khiêu khích người khác, thành ra việc bị đánh đến mức chỉ có thể dùng "thoi thóp" để hình dung thì cũng chẳng hề quá lời.

Vì ra tay nặng quá nên để tránh gây chú ý, mấy người hợp sức ném y vào một rừng trúc ở ngoài thành. Và thế là, kẻ suýt mất mạng ấy đã gặp "Lộ Chi Dao" đang trong thời gian hồi phục. Khi đó bà ấy vừa trốn về Tô Châu không lâu, đến đi lại cũng còn khó khăn.

Hai con người chật vật gặp nhau, "Lộ Chi Dao" thấy y có căn cốt tốt và quan trọng hơn cả là y không thể nhìn thấy dáng vẻ xấu xí của bà, thế là bà thu nhận y làm "kiếm" của mình, trong lòng nhen nhóm ý định bồi dưỡng y để thay mình báo thù.

Lá trúc xào xạc gió lay, bóng chiều buông xuống làm say lòng người.

Lộ Chi Dao vừa đi vừa hồi tưởng lại những chuyện đã qua. Giữa y và sư phụ thực sự không thể coi là quan hệ sư đồ. Nay đã giữ lời hứa chôn cất bà ấy xong xuôi, vậy thì sợi dây liên kết mong manh cuối cùng giữa họ ấy cũng đứt đoạn. Con đường phía trước mịt mờ khó đoán, không biết sau này y có thể gặp được kẻ giết được chính y chăng.

Chưa đi được bao lâu thì Lộ Chi Dao chợt có cảm giác gì đó, y liền chú tâm lắng nghe động tĩnh phía sau. Nhưng nghe một hồi mà ngoài tiếng gió lùa qua lá trúc xào xạc ra thì chẳng còn bất kỳ âm thanh nào khác.

Y tin vào đôi tai của mình, song cũng tin vào trực giác của chính mình. Lộ Chi Dao chống cây trúc bước tiếp về phía trước, rồi bỗng nhiên y nhớ lại cảm giác ấm áp lạ kỳ mà mình từng cảm nhận được khi rời khỏi Bạch phủ.

Là người đó sao? Y thậm chí không chắc đó có phải là con người hay không, hay chỉ là một hồn ma cô độc đã theo bên y suốt bây lâu nay? Y không biết, nhưng đúng là trước đây y từng cảm nhận được sự tồn tại của "người ấy".

Lộ Chi Dao đột ngột dừng bước, rồi y nhận ra hình như động tĩnh phía sau cũng im bặt theo. Hành động của người nọ rất khó nắm bắt, chỉ đôi lúc, trong vài khoảnh khắc cực ngắn là y mới nhận ra được sự tồn tại mong manh kia.

Sợ người kia nghĩ nhiều nên Lộ Chi Dao tiện tay ném cây trúc trong tay đi, giả vờ như mình đang dò đường. Ban đầu y vẫn còn cảm nhận được sự hiện diện của người ấy, nhưng đi thêm một đoạn thì cảm giác đó lại biến mất.

Rốt cuộc là vì sao?

Cậu thiếu niên mới mười hai tuổi nhất thời xao nhãng, không để ý dưới chân thế là hụt bước, ngã từ sườn dốc be bé xuống dưới. Đến khi rơi xuống chân dốc, thậm chí y còn nghĩ chẳng biết người kia có cười nhạo y không.

Sự cố bất ngờ này lại đến khá thú vị, ít nhất thì lúc này y cũng thấy hơi vui. Lộ Chi Dao nhếch khóe môi, mặt mày thả lỏng rồi đứng dậy phủi những lá trúc có thể sờ được. Song y lại thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn đi, thậm chí cảm giác nhẹ nhõm ấy còn làm phai đi cái hoang mang, bối rối trong lòng y.

Phủi lá trúc xong, cũng chẳng biết cây gậy trúc trong tay đã rơi chỗ nào, Lộ Chi Dao theo thói quen đưa tay chạm vào chuỗi hạt trên cổ tay, cố gắng dùng nó để phân tán sự chú ý của mình.

Y có thể nhận ra "người kia" cũng rất nhạy bén. Nếu y lộ ra chút sơ hở nào thì e sẽ dọa người ta bỏ chạy.

Lộ Chi Dao nhanh chóng trấn định lại tinh thần, kìm nén lại sự hứng thú trên gương mặt rồi xoay người tìm lối ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!