Chương 9: (Vô Đề)

Trên Dốc Sói, Nhan Phúc Minh đang gian nan tiến bước.

Bởi lẽ ngọn núi này quanh năm không có người đặt chân đến, cỏ dại và bụi rậm đều cao hơn cả người.

Nhan Phúc Minh cầm một con d.a. o phát củi trong tay, vừa đi vừa chú ý những cành cây khô dưới chân.

Đột nhiên một con thỏ hiếu kỳ chạy đến bên y. Nhan Phúc Minh nhìn con thỏ ngây ngô kia, vô cùng kinh ngạc và vui mừng.

Xem ra Dốc Sói này quả thật có rất nhiều động vật. Nhan Phúc Minh vừa định bắt thì phát hiện con thỏ đã chạy mất.

Y không đuổi theo con thỏ, mục tiêu của y hôm nay là dê hoặc nai. Nhan Phúc Minh quyết định tìm nguồn nước trước.

Đã lâu không có mưa lớn, vậy mà Dốc Sói này trông không hề có dấu hiệu khô hạn. Nhan Phúc Minh nghĩ chắc chắn nơi đây không thiếu nước.

Đi thẳng về phía trước chưa được bao xa, Nhan Phúc Minh liền nghe thấy một trận động tĩnh khác thường.

Y vội vàng tìm một cái cây lớn rồi nhanh chóng trèo lên.

Vừa mới trèo lên thân cây, y đã thấy ba con lợn rừng to lớn loạng choạng chạy tới.

Hai con lợn rừng lớn có bờm và răng nanh rất dài, chúng lao thẳng về phía Nhan Phúc Minh.

May mà Nhan Phúc Minh đủ nhanh, nếu không có lẽ y vừa vào núi đã bị lợn rừng húc trúng rồi.

Y lại nhanh chóng trèo lên thêm một đoạn nữa, khi xác định lợn rừng không thể với tới mình, y mới dừng lại.

Nhan Phúc Minh vốn tưởng lợn rừng không húc được y thì sẽ tự bỏ đi.

Không ngờ lợn rừng không những không đi, mà còn nằm xuống dưới gốc cây, y như muốn đấu sức với y vậy.

Con lợn rừng nhìn loài người kỳ lạ trên cây, có chút bực bội. Vốn dĩ nó đang ngủ trong hang của mình, đột nhiên ngửi thấy một mùi hương vô cùng yêu thích, thế nên chúng mới chạy đến đây.

Nó chỉ muốn ngửi mùi hương trên người loài người này mà thôi.

Uyển Bảo đang say ngủ chợt mở mắt. Nàng không biết tại sao mình đột nhiên có một giấc mơ, mà hình như lại không phải mơ, cứ như những hình ảnh đó cứ thế xộc thẳng vào đầu nàng.

Cha nàng bị lợn rừng dọa sợ đến mức trèo tót lên cây.

Quan trọng là suy nghĩ của con lợn rừng kia, nàng vậy mà có thể đọc hiểu!

Phát hiện này khiến Uyển Bảo vô cùng chấn động. Kiếp trước nàng tuy có duyên với động vật, nhưng xưa nay chỉ biết mắt lớn trừng mắt nhỏ với chúng, chưa từng nghe hiểu chúng nói gì.

Nàng liếc nhìn mái nhà lợp ngói còn hở ánh sáng, nhà này đúng là nghèo thật.

Chớ nói là không có gia cầm gia súc, vậy mà ngay cả một con chuột cũng không có.

Nàng vốn muốn tìm một con vật nào đó để thử, tiếc là chẳng có gì.

Nghĩ lại cảnh tượng vừa mơ, hình như có ba con lợn rừng đang trông chừng cha nàng dưới gốc cây.

Lão cha nàng căn bản không biết lợn rừng không có ác ý với y. Nhìn đôi chân y run lẩy bẩy, cha nàng bị dọa sợ không nhẹ chút nào.

Nàng khẽ niệm thầm: Nếu lợn rừng có thể tự mình rời đi thì tốt biết mấy. Cha y vì nàng mà vào núi, nàng đâu muốn mình phải chịu cảnh yểu mệnh mất cha.

Điều Uyển Bảo không biết là, nàng vừa niệm thầm xong, ba con lợn rừng vốn đang ngáy khò khò dưới gốc cây, tiếc nuối liếc nhìn lên cây một cái, rồi nghênh ngang theo đường cũ bỏ đi.

Nhan Phúc Minh vốn đang sốt ruột đợi trên cây, thấy lợn rừng bỏ đi liền nhanh nhẹn trèo xuống.

Y vừa đi được chưa bao xa lại thấy một đàn chim kỳ lạ, những con chim này sặc sỡ đủ màu, trông vô cùng đẹp mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!