Dốc Sói, đúng như tên gọi, trên đó có sói hoang.
Dốc Sói và hậu sơn nhà họ Nhan chỉ cách nhau một con mương.
Trước kia con mương này là một con sông nhỏ, sau trận đại hạn thì sông nhỏ khô cạn, bây giờ chỉ là một con mương khô.
Trước đây có người trong thôn từng vào Dốc Sói, rồi không bao giờ trở về nữa.
Vì vậy, Dốc Sói đối với người làng Đào Nguyên mà nói là một sự tồn tại đáng sợ.
Nếu không phải là bất đắc dĩ, Nhan Phúc Minh sẽ không bao giờ có ý định đi vào Dốc Sói.
Đối với chuyện phu quân mình đi Dốc Sói, Chu Quế Trân cũng rất không muốn, nhưng nàng nhìn đứa con gái đang ngủ say trong tã lót mà không nói gì.
Lúc này nàng không biết mình nên lựa chọn thế nào.
Trần Nhị Anh cũng có chút do dự, một bên là bảo bối nhỏ vừa mới có được, một bên là trụ cột của gia đình,
"Phúc Minh, con phải biết nhà chúng ta già có, trẻ có, cha con sức khỏe không tốt, đệ đệ con đầu óc không minh mẫn, trong nhà nhiều đứa trẻ như vậy đều phải dựa vào con nuôi dưỡng.
Nếu con xảy ra chuyện gì, cái nhà này của chúng ta sẽ không còn đường sống nữa."
Nhan Phúc Minh gật đầu,
"Nương, con biết, nương cứ yên tâm, con sẽ cẩn thận.
Con đã hỏi thăm rồi, thật sự không mua được động vật cho sữa, nếu không con chắc chắn sẽ không đi mạo hiểm chuyến này.
Đi Dốc Sói thì Uyển Bảo nhà ta có thể mới có đường sống, nếu không đi thì Uyển Bảo không có thức ăn chắc chắn sẽ c.h.ế. t đói."
Chu Quế Trân nắm chặt nắm tay, hít sâu một hơi,
"Phu quân, chàng cứ đi đi, thiếp ủng hộ chàng.
Nhưng chàng phải nhớ, nếu thật sự có nguy hiểm thì hãy quay về, mọi việc lấy an toàn của chàng làm trọng.
Thiếp và cha Nương, cùng các con sẽ ở nhà đợi chàng.
Thật sự không được thì thiếp sẽ đi cầu xin Kim Châu cho b. ú ba tháng, ba tháng sau có thể từ từ cho ăn cháo loãng rồi."
"Con đi cùng đại ca tìm dê nái cho cháu gái nhỏ." Mọi người nhìn về phía Nhan Phú Lượng đang lên tiếng.
Nhan Phúc Minh nhìn đệ đệ mình,
"Phú Lượng, trong núi quá nguy hiểm, đại ca không thể chăm sóc đệ."
Nhan Phú Lượng lắc đầu,
"Lượng Lượng sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, Lượng Lượng rất lợi hại, Lượng Lượng sẽ đ.á.n. h sói."
Nhan Phú Lượng nói xong, trong đầu hắn hiện ra cảnh mình chiến đấu với sói.
Chỉ vừa mới lóe lên vài hình ảnh,
"Đau! Đầu Lượng Lượng đau!"
Trần Nhị Anh và Nhan Phúc Minh vội vàng nhanh chóng đi đến bên cạnh Nhan Phú Lượng đỡ lấy hắn,
"Lượng Lượng đừng nghĩ nữa, không nghĩ sẽ không đau."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!