Chương 41: (Vô Đề)

Uyển Bảo cau mày,

"Uyển Bảo là đồ nhi của sư phụ chứ không phải đồ nhi của Tiểu Hổ."

Tiểu Hổ trừng mắt, nghiêng đầu suy nghĩ một lát,

"Đồ nhi của Tiểu Hổ, đồ nhi của Tiểu Hổ, đồ nhi dưỡng lão, đồ nhi dưỡng lão."

Kẻ nói vô tâm người nghe hữu ý, Nhan Phúc Minh liếc nhìn nương t. ử nhà mình một cái, chợt thấy hối hận khi để nữ nhi tới đây bái sư.

Uyển Bảo nhà ta mới ba tuổi, lại phải dưỡng lão cho một người một chim, nghĩ thế nào cũng thấy quá thiệt thòi.

Nhan Phúc Minh vừa định mở miệng, Châu Quế Trân vốn rất hiểu chàng liền vội vàng đưa tay kéo lấy chàng, khẽ nói:

"Một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Uyển Bảo bái Vân lão làm sư phụ, Vân lão chính là trưởng bối của Uyển Bảo nhà chúng ta.

Là đệ tử, Uyển Bảo dưỡng lão cho Vân lão là lẽ đương nhiên, không có gì sai cả."

"Nhưng Uyển Bảo là một nữ nhi, còn chưa tự nuôi sống được mình, lại phải dưỡng lão cho người khác thì vất vả biết bao." Tuy nương t. ử nói rất có lý, nhưng Nhan Phúc Minh vẫn còn đôi chút không cam lòng.

Châu Quế Trân bất lực trừng mắt nhìn Nhan Phúc Minh,

"Chàng sao lại cố chấp thế? Ta biết chàng không nỡ để Uyển Bảo vất vả.

Kỳ thực chàng không muốn Uyển Bảo vất vả cũng rất đơn giản, vậy thì chàng hãy tự vất vả hơn một chút, sau này tích góp thêm của hồi môn cho Uyển Bảo.

Thật sự không được thì cái việc dưỡng lão này, chàng có thể giúp Uyển Bảo dưỡng cũng được, nếu chàng dưỡng không nổi thì cứ để các ca ca của Uyển Bảo dưỡng.

Chàng đừng quên, thân thể Uyển Bảo nhà chúng ta còn chưa hoàn toàn khỏe mạnh, Vân lão có thể nhận Uyển Bảo làm đệ tử, cũng là để cứu mạng Uyển Bảo đó.

Sau này chàng phải kính trọng Vân lão hơn nữa.."

Nhan Phúc Minh gật đầu:

"Nương t. ử cứ yên tâm, ta đối với Vân lão nhất định sẽ tốt như đối với cha ta vậy."

Vợ chồng trong sân vốn cho rằng mình đang nói chuyện riêng, nhưng họ không ngờ những lời đó đều bị Vân lão, người có võ công cao cường, nghe thấy hết.

Vân lão hài lòng gật đầu:

"Ừm, không tệ.

Hình như ta lại có thêm một đứa con trai tốt."

Vân lão càng nghĩ càng vui, việc mình "vui mừng được làm cha" này, lão rất hài lòng.

Lão mỉm cười bước ra ngoài:

"Các ngươi mau lại đây, ta thấy giờ lành đã đến, chúng ta cứ bắt đầu luôn đi."

Vân lão lấy ra một pho tượng đồng đặt trên bàn đá trong sân:

"Đây là lão tổ tông của Thần Y Cốc chúng ta, Uyển Bảo con hãy đến thắp một nén hương rồi khấu đầu trước lão tổ tông."

Uyển Bảo dưới sự giúp đỡ của Châu Quế Trân, đã thắp hương và khấu đầu trước lão tổ tông, sau đó lại ngoan ngoãn quỳ trước mặt Vân lão:

"Đồ nhi Nhan Thanh Uyển khấu kiến sư phụ."

Vân lão hài lòng vuốt vuốt bộ râu bạc của mình:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!