Chương 33: (Vô Đề)

Nhan Phúc Minh gật đầu,

"Đúng vậy, những con chuột này quá thông minh, giống như những binh sĩ rất nghe lời vậy.

Không ngờ chuột cũng có loài tốt, sau này ta không nỡ đặt t.h.u.ố. c diệt chuột nữa rồi."

Lý Vĩnh Quý rất đồng tình gật đầu,

"Đúng đúng đúng, sau này không được diệt chuột nữa, Đào Nguyên thôn chúng ta lần này thoát hiểm toàn bộ nhờ vào lũ chuột.

Phúc Minh, bên này ta sẽ trông coi, ngươi đi hậu sơn xem sao, đưa mọi người về đi."

Nhan Phúc Minh nghe Lý Vĩnh Quý bảo mình đi hậu sơn rất vui mừng, y đã nửa đêm rồi chưa nhìn thấy con gái nhà y rồi,

"Vâng thúc, ta đi ngay."

Nhan Phúc Minh nói xong liền nhanh chóng quay người đi về phía hậu sơn, trông y có vẻ rất vội vàng.

Lý Vĩnh Quý nhìn theo không khỏi lắc đầu,

"Phúc Minh này đang vội đi gặp vợ y sao?"

Bên hậu sơn này, đợi Nhan Phúc Minh tới, Nhan Đại Xương liền vội vàng hỏi,

"Thế nào rồi? Trong thôn có ổn không?"

Nhan Phúc Minh gật đầu,

"Vâng, nguy hiểm trong thôn đã được giải trừ, thôn trưởng nói mọi người có thể về nhà rồi."

Nghe nói có thể về nhà rồi, Nhan Đại Xương thở phào nhẹ nhõm, y trực tiếp chỉ vào năm t.h. i t.h. ể cách đó không xa,

"Để ở đây không ổn lắm, Phúc Minh, con xem dẫn đệ con cùng xử lý bọn chúng đi chỗ khác xa hơn một chút.

Tốt nhất là chôn ở trong rừng xa xa, bên này lũ trẻ thường hay tới, vạn nhất dọa chúng không tốt đâu."

Nhan Phúc Minh nhìn mấy tên cường phỉ trên đất ngẩn người một lát, khi y nhìn thấy một trong số đó có vết c.ắ. n của chuột, càng kinh ngạc hơn,

"Cha, vừa rồi bên này cũng có chuột tới sao?"

Nhan Đại Xương ngẩn người,

"Cũng? Chẳng lẽ trong thôn cũng có chuột sao?"

"Có, rất nhiều.

Những con chuột này giống như có quy củ vậy, chúng giúp chúng ta đuổi bọn cường phỉ đi xong thì liền rút lui.

Cha, những tên cường phỉ đó rất hung ác, vừa nhìn đã biết là kẻ từng g.i.ế. c người.

Lần này nếu không có lũ chuột giúp đỡ, thôn chúng ta thật sự lành ít dữ nhiều.

Con chưa bao giờ thấy lũ chuột nào thông minh đến vậy.

Cha, cha nói lũ chuột này là do ai triệu tới giúp chúng ta?"

Nhan Đại Xương nhíu mày, liếc nhìn đứa cháu gái nhỏ đang được Châu Quế Trân ôm trong lòng,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!