Đối mặt với lời buộc tội của người khác, Nhan Thanh Lược không hề vội vàng cũng chẳng hề sợ hãi.
Y nghiêm túc nhìn người đàn ông đang nói chuyện.
"Vị này"
Nhìn người đàn ông có vẻ lớn tuổi hơn phụ thân y, nhưng lại có vẻ trẻ hơn Gia Gia y một chút, Nhan Thanh Lược ngập ngừng một lát.
"Vị lão bá này, tiểu t. ử hôm nay là đến tham gia kỳ thi, hình như không đi nhầm chỗ ạ?"
Người đàn ông liếc xéo Nhan Thanh Lược một cái.
"Ngươi nhóc con trông chừng mười tuổi thôi đúng không, ngươi nói ngươi đến thi Tú Tài, vậy ngươi nói cho ta biết ngươi thi đỗ Đồng Sinh năm nào?"
Nhan Thanh Lược đầy tự tin đáp:
"Ta thi đỗ Đồng Sinh ba năm trước, năm nay ta mười ba tuổi.
Theo như ta được biết, khoa cử không hề quy định tuổi tác, lão bá ngài đã thi mấy năm rồi ạ?"
Nhan Thanh Lược thật ra chỉ là tùy tiện hỏi một câu, tán gẫu mà, không nói chuyện thì thật là vô vị.
Chỉ là một câu hỏi vô tình của y lại làm người đàn ông kia bị k*ch th*ch.
"Học vấn là chuyện cả đời, đâu thể dùng thời gian để luận dài ngắn.
Ta tuy đã thi thêm mấy năm, nhưng kiến thức học được rất vững chắc, đâu như mấy thằng nhóc con các ngươi, vừa học được mấy năm đã đi thi Tú Tài.
Với chút kiến thức nông cạn của các ngươi, làm sao có thể thi đỗ được? Hoàn toàn là lãng phí thời gian, có thời gian này chi bằng về nhà luyện thêm hai tờ chữ lớn đi!"
"Gia Gia, chữ lớn của người luyện thế nào rồi ạ?" Ngay khi người đàn ông tự cho là mình nói rất có lý, Uyển Bảo không nhanh không chậm nhìn hắn.
Nghe Uyển Bảo gọi mình là Gia Gia, người đàn ông mặt đỏ bừng.
"Vô lễ!
Thật là quá vô lễ!
Đây là nữ oa nhi từ đâu tới?
Nữ t. ử vốn dĩ nên đại môn bất xuất, nhị môn bất mại, ở nhà mà học Tam tòng tứ đức.
Nữ oa nhi ngươi không ở nhà học nữ công, lại chạy ra đây phao đầu lộ diện, thật là không ra thể thống gì!"
"Phao đầu lộ diện?" Uyển Bảo cười lạnh một tiếng.
"Vị đại gia này, người đến đây để làm trò cười sao?
Đông Lâm quốc ta đâu có điều luật nào quy định nữ t. ử không được ra ngoài.
Chính người ngu dốt, đến tuổi này rồi mà ngay cả Tú Tài cũng chưa thi đỗ, lại còn chê các ca ca của ta quá thông minh?
Miệng thì nói khoa cử vì bách tính, vì báo đáp quốc gia, nhưng chính người ở tuổi này ngay cả Tú Tài cũng chưa phải, đợi đến khi người thi đỗ Cử nhân, thi đỗ Tiến sĩ, e rằng đã mắt mờ chân chậm rồi.
Còn báo đáp quốc gia gì nữa?
Ta thấy người ngay cả tiền bạc phụ mẫu cung cấp cho người đọc sách cũng không kiếm về được, người chi bằng trước tiên hãy nghĩ cách báo đáp song thân đi!"
Người đàn ông cứng đầu nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!