22
Tin tức Bệ hạ hạ chỉ ban hôn cho hai chúng ta rất nhanh đã truyền khắp kinh thành.
Lúc nhận được thánh chỉ, cha ta ngất xỉu ngay tại chỗ, vẫn là Tạ Hòe đọc xong thánh chỉ, cúi người đỡ ông dậy, dìu vào trong phủ.
Sau khi vào phủ, Tạ Hòe và cha ta nói chuyện riêng trong phòng hồi lâu, mãi đến giờ ngọ mới ra.
Ta vốn tưởng cha ta sẽ lại khóc lóc ầm ĩ một trận, nào ngờ, khi ra khỏi cửa, ông quét sạch vẻ u ám trước đó, kéo tay áo Tạ Hòe, vui vẻ hớn hở đòi dẫn Tạ Hòe đi thăm căn phòng mẹ ta từng ở.
Ta:...
"Cha, tại sao lại thăm phòng mẹ? Không phải nên thăm phòng con sao?"
Cha ta đẩy ta ra, kéo tay Tạ Hòe đi về phía phòng mẹ ta.
"Phòng con có gì mà xem, nhà chúng ta cũng chỉ có phòng mẹ con là xem được, hiền tế lần đầu đến phủ, theo lý nên làm tròn bổn phận chủ nhà để hiền tế được tận hứng."
Đây là cái đạo lý quái quỷ gì, thăm phòng mẹ ta là có thể tận hứng mà về?
Ta giữ c.h.ặ. t t.a. y Tạ Hòe: "Ngươi thật sự muốn thăm phòng mẹ ta chứ không phải thăm phòng ta?"
Tạ Hòe đột nhiên ghé sát tai ta thì thầm: "Đợi ta thăm xong phòng mẹ nàng, sẽ lại đi thăm thật kỹ phòng nàng."
Ta:... Giọng nói hắn thì thầm bên tai ta, thật sự rất quyến rũ.
23
Ta ngồi trong phòng đợi hai canh giờ, Tạ Hòe cùng cha ta mới bước ra khỏi phòng mẹ ta, vẻ mặt vẫn chưa thỏa mãn.
Hai người đi dạo quả nhiên vô cùng tận hứng, hứng thú lên cao, hai người lại ra tiền sảnh uống thêm hai canh giờ.
Uống mãi đến khi trời sập tối, cha ta mới say khướt đỡ Tạ Hòe đến trước cửa phòng ta.
"Oản Oản à, mau, ra đỡ hiền tế, hiền tế uống nhiều rồi, hôm nay đừng về nữa."
"Để nó ngủ phòng con, con sang ngủ phòng khách, nghe thấy chưa."
"Sao không trả lời thế hả, con nhóc này, cuốc của ta đâu, ta bổ một cuốc c.h.ế. t nó..."
Tạ Hòe nghe xong có chút không vui: "Nhạc phụ nói gì thế, đó là tức phụ của con... Người bổ c.h.ế. t rồi, con cưới ai đây."
Cha ta nắm tay Tạ Hòe cười hì hì: "Hiền tế đừng vội, ta trêu nó đấy, đó là khuê nữ của ta, ta nỡ bổ c.h.ế. t nó sao."
"Nếu thật sự muốn bổ c.h.ế. t nó thì đã bổ từ lâu rồi, con không biết đâu, hai năm nhạc mẫu con mới đi, ta sống khổ sở biết bao nhiêu... ô ô ô..."
"Oản Oản không phải đứa bớt lo, cả ngày không trêu mèo chọc ch. ó thì là đ.á.n. h nhau ẩu đả, ta vừa làm cha vừa làm mẹ, ra đầu đường can ngăn cho nó, về nhà còn phải vá quần áo rách cho nó, ta có dễ dàng gì đâu..."
Tạ Hòe vỗ vỗ vai cha ta, đỏ mặt an ủi ông: "Con không ngờ, trong phủ lại nghèo khổ như vậy."
"Mai kia, con sẽ sai người đưa chút bạc cho nhạc phụ, sau này nhạc phụ không cần phải thấp kém cầu xin người ngoài nữa."
Cha ta càng nghe càng kích động, tự cảm thấy mình chẳng có tài cán gì đặc biệt, ôm lấy Tạ Hòe lại khóc một trận.
Đợi lúc Tạ Hòe vào phòng, lại qua gần một canh giờ nữa.
Hắn lảo đảo bước vào phòng, còn không quên đóng cửa lại, không chút khách khí đè lên người ta.
"Oản Oản à, ta không ngờ... nàng lại sống khổ như vậy, thảo nào nàng giấu nhiều rắn trong phòng thế, ta vốn tưởng nàng nuôi làm sủng vật, hóa ra là để phòng khi đói thì nướng ăn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!