Chương 4: (Vô Đề)

09

Ta chỉ vui vẻ được một đêm, sau đó không vui nữa.

Bởi vì ngày hôm sau ta rơi xuống một cái hố lớn.

Vị trí cái hố này cũng rất kỳ lạ, rõ ràng là cố ý, nằm ngay chính giữa cửa viện của ta, chỉ cần ta ra khỏi viện thì nhất định sẽ ngã xuống.

Hai tay ta nắm chặt thành quyền, bẻ ngón tay kêu răng rắc.

Rất tốt, đám công t. ử bột này xem ra tâm lý đã ổn định rồi.

"Ha ha ha, mau tới mau tới, Tần Oản Oản rơi xuống rồi."

Ta ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với một đám người, sau đó, không đợi ta mở miệng, một đám gậy gộc không chút khách khí chào hỏi ta.

Đợi đến khi ta từ trong hố bò lên, đám công t. ử bột kia đã sớm không thấy tăm hơi.

Ta về phòng cầm roi, khí thế hung hăng chạy tới phòng ngủ nam, còn chưa đến gần, đã thấy đám cẩu tặc kia vây quanh một chỗ cười ha ha.

"Xin lỗi thì phải có thành ý của xin lỗi, ông há mồm nói hai câu là coi như xin lỗi rồi sao?"

"Ông tưởng rằng Trưởng công chúa còn sống chắc, ông có mặt mũi lớn như vậy?"

"Ông ta thì có mặt mũi gì, một tên mặt trắng lấy sắc hầu người, hiện nay Thái t. ử còn chưa đăng cơ nên ông ta tạm thời còn được mấy ngày lành."

"Đợi tương lai điện hạ xưng vương, bản Thế t. ử sẽ đi xin con tiện nhân Tần Oản Oản kia về làm thông phòng, xem ả còn càn rỡ được nữa hay không, ha ha ha."

"Tiểu Thế t. ử nói phải, dù sao Tần Oản Oản cũng không ai thèm, làm thông phòng cho ngài là hời cho ả rồi."

"Đến lúc đó để ả ban ngày quỳ dâng trà mài mực, ban đêm ở dưới thân ngài... Ha ha ha ha ha..."

Ta tức giận siết chặt roi, đang định xông lên, liền thấy người cha xưa nay vô dụng của ta đang cầm khăn tay bắt đầu khóc...

"Xin lỗi các vị, đều là thảo dân dạy con không nghiêm, là lỗi của thảo dân, nếu các vị còn chưa hết giận, thảo dân xin chịu đ.á.n. h chịu phạt, chỉ là Oản Oản tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, còn mong các vị giơ cao đ.á.n. h khẽ."

Tiểu Thế t. ử Xương Bình phủ xưa nay là tay sai của Thái tử, trước mắt càng không kiêng nể gì cả.

"Ồ, đã như thế, ông cứ dập đầu mấy cái thật kêu cho bọn ta, bọn ta vui vẻ rồi, cũng sẽ không để Thừa tướng làm khó dễ các người."

Cha ta không nói hai lời, chân vừa cong liền quỳ xuống.

Nhìn thấy dáng vẻ vô dụng này của ông, đám công t. ử bột kia cười ha ha.

Ta giận điên người, quất một roi tới, đám công t. ử bột vừa rồi còn la lối om sòm lập tức biến sắc, trong chớp mắt đã tứ tán chạy trốn.

Không đợi ta nhấc chân đuổi theo, cha ta đã túm chặt lấy, sắc mặt nghiêm nghị chưa từng thấy.

"Đừng gây sự nữa! Những kẻ đó đều là thân tín của Thái tử. Thánh thượng long thể đã không khỏe từ lâu, con thực sự nghĩ người có thể mãi mãi che chở cho con sao?"

"Để xoa dịu đám công t. ử này, Hoàng thượng thậm chí còn mời cả Thừa tướng đến Quốc T. ử Giám, không ngoài mục đích là muốn con kiềm chế lại, đừng gây thêm thị phi nữa."

"Con cứ tiếp tục làm càn như thế này, nếu ngày sau như lời chúng nói, Thái t. ử đăng cơ, kẻ đầu tiên hắn không dung tha chính là gia đình ta."

Ta hừ lạnh một tiếng: "Thái t. ử vô năng, năm đó mới thua dưới tay mẹ con…"

"Đừng nói nữa!"

Cha ta, người vốn luôn nhu nhược như quả hồng mềm, lần đầu tiên gầm lên với ta, rồi khẩn trương nhìn quanh bốn phía, sợ bị người khác nghe thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!