07
Những ngày sau đó, ta sống rất nhàn nhã.
Đám công t. ử bột bị dọa ra bóng ma tâm lý, bệ hạ vì an ủi cha bọn họ, cố ý đưa tới một đám nữ quan khéo ăn khéo nói để an ủi tâm hồn bị tổn thương của bọn họ.
Thái phó muốn từ quan, nói cái gì cũng không chịu tới dạy học, mà Tế tửu nói ta ngoan cố thành tính, không thể giáo hóa, căn bản không muốn dạy dỗ ta, Quốc T. ử Giám cũng không đến nữa.
Cả cái thư viện to như vậy chỉ có một mình ta không có việc gì làm...
Thời gian một mình là cô đơn, nhất là sau khi không có đối thủ, trải qua suy đi nghĩ lại, ta cũng cảm thấy mấy năm gần đây tính tình có chút nóng nảy.
Người nóng nảy dễ bị bệnh tim mạch, vì sức khỏe, ta quyết định ra sân sau cho ngựa ăn để tu dưỡng tình cảm.
Kết quả, vừa vào chuồng ngựa, ta ngây người.
Chỉ thấy một nam t. ử áo xám đứng trước một con Hãn Huyết bảo mã đỏ rực.
Nam t. ử v**t v* bờm ngựa, đôi mày thanh tú như núi xa khẽ nhíu lại, dáng vẻ như đang suy tư điều gì.
Cho dù kẻ háo sắc kiếp trước từng xem vô số mỹ nam trên tivi như ta, vẫn phải tán thán một câu kinh vi thiên nhân!
Ta bước từng bước nhỏ đi qua, ngửa đầu hỏi hắn:
"Thần tiên?"
"Người chăn ngựa?"
"Cảm ơn."
Người đàn ông nhíu mày chặt hơn, nhìn ta, không nói một lời.
Ngay lúc ta tưởng rằng hắn sẽ không trả lời vấn đề của ta, hắn ưu sầu nhìn ta buông một câu:
"Tiểu Hồng gần đây không thích ăn cơm, có phải tâm trạng không tốt không? Nó là ngựa cái, coi như là cùng giới tính với ngươi, hẳn là có tiếng nói chung, ngươi có thể khuyên nhủ nó không?"
Khuyên, vậy phải khuyên rồi.
Ta đi quanh con ngựa đỏ hai vòng, nhìn nó làm ra tư thế phòng bị, tùy thời chuẩn bị đá bay ta bằng chân sau, ngẫm nghĩ xem rốt cuộc nên mượn ngựa kéo gần khoảng cách với người chăn ngựa như thế nào.
Đi vài vòng, ta linh cơ khẽ động, xách váy chạy về phía phòng ngủ nữ, không bao lâu đã bắt hai con rắn tới, thừa dịp ngựa không chú ý lén lút ném xuống đất.
Quả nhiên, Tiểu Hồng mã vốn cảm xúc trầm thấp, nhưng sau khi nhìn thấy rắn, vó trước giơ cao, phát ra tiếng hí sợ hãi, kinh hoàng nhìn chằm chằm con rắn đang uốn éo nhanh chóng tới gần, đáy mắt có sự sợ hãi như bị xé toạc.
Ta từ nhỏ đã thích xem thế giới động vật, biết ngựa sinh ra đã sợ rắn.
Cho dù là Hãn Huyết bảo mã đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, sẽ không điên cuồng chạy trốn giống như ngựa hoang, nhưng theo bản năng vẫn không tự chủ được mà lui về phía sau.
Mắt thấy con rắn kia sắp bò đến trước người Tiểu Hồng mã, thân thể nó run càng lúc càng lợi hại, ta bước nhanh tới, một tay tóm lấy bảy tấc của rắn, dùng kình lực ném chúng ngất xỉu trên mặt đất.
Tiểu Hồng mã kinh ngạc ngây người, lúc nhìn lại ta, đáy mắt đã không còn phòng bị, chân sau cũng hạ xuống, thậm chí chủ động cúi đầu cọ cọ vào lòng ta, bộ dáng rất ỷ lại.
Không tốn chút công sức nào, Tiểu Hồng mã ngoan ngoãn cúi đầu ăn cỏ.
Lúc Tiểu Hồng mã ăn cỏ, người chăn ngựa ngồi trên ghế đá yên lặng nhìn chằm chằm vào lá cây, ngẩn người.
Không khen ta, cũng không giống những người khác biểu lộ ra sự chán ghét vì sự thô bỉ của ta.
Dáng vẻ tuế nguyệt tĩnh hảo kia khắc sâu vào trong tâm trí ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!