25
Tháng đại hôn, cha ta liên tiếp tiến cung mấy lần.
Mỗi lần đều ở một hai canh giờ mới lau nước mắt hồi phủ.
Ta hỏi ông đi làm gì, ông cũng không nói, khóc lóc chạy đến trước bài vị mẹ ta, khóc một trận lại mất một hai canh giờ.
Mười ngày trước đại hôn, Tạ Hòe bắt đầu an phận.
Hắn xin nghỉ kết hôn an tâm ở trong phủ bố trí phòng tân hôn, mỗi ngày đều sai người mời ta qua xem một chuyến.
"Phòng này nàng thích không? Giường đổi thành giường Bạt Bộ được không? Màu đỏ táo hay màu gỗ mộc? Hộp trang điểm đ.á.n. h cho nàng kiểu dáng gì?"
"Tú nương hôm nay vừa vặn tới phủ, nàng để bà ấy đo một chút, may cho nàng mấy bộ y phục mới..."
Ta theo yêu cầu của hắn xem xong phòng, đo xong y phục, mới kéo tay hắn hỏi:
"Cha ta gần đây tâm trạng rất lạ, chẳng lẽ vẫn lo lắng chuyện ta gả cho ngươi, cho nên buồn bực không vui?"
"Nếu không sao cả ngày lại chạy vào cung chứ, ông ấy với Bệ hạ cũng đâu thân thiết lắm, cùng lắm lễ tết chạy một chuyến, gần đây thực sự là quá mức khác thường."
Tạ Hòe kéo tay ta ngồi xuống bàn, rót chén trà cho ta uống, đáp một nẻo:
"Ngày thành hôn, giờ lành sớm lắm, ta biết nàng dậy không nổi, đến lúc đó cứ để nha hoàn bà t. ử hầu hạ, nàng lên kiệu hoa cứ tiếp tục ngủ, mọi sự có ta."
Ta gật đầu, tiếp tục hỏi: "Ngươi nói xem có phải cha ta đến thời kỳ mãn kinh rồi không, sao suốt ngày cứ khóc thế, khóc mãi như vậy, sau này mù mắt thì làm sao?"
Tạ Hòe cảm thấy có lý, gật đầu theo ta: "Hôm tiệc rượu quan viên đến chắc chắn rất nhiều, những người này xưa nay nhìn ta không thuận mắt, sợ là sẽ chuốc ta uống nhiều rượu, đến lúc đó nàng nhất định phải sai người đến gọi ta, dù sao danh tiếng nàng ở bên ngoài đã như vậy, bọn họ thấy cũng không trách."
Ta cũng gật đầu theo: "Còn nữa, gần đây ông ấy cứ chạy vào từ đường. Trước kia ông ấy sợ nhìn bài vị nhớ người, chỉ có rằm thanh minh mới vào xem một chút, ở cũng không lâu, cùng lắm một khắc đồng hồ sẽ khóa từ đường, nhưng những ngày này, mỗi lần xuất cung đều trốn vào khóc một hai canh giờ, ngươi không thấy tinh thần ông ấy có vẻ không bình thường sao?"
Tạ Hòe gọi hạ nhân châm thêm trà: "Sáng ngày đại hôn tân nương không được ăn gì, nàng cứ kiên trì một chút, đợi nàng vừa về phòng, ta liền cho người chuẩn bị điểm tâm đưa tới cho nàng, lúc đợi ta thì ăn chút lót dạ, không cần để đói. Còn nữa, sau này đừng ăn rắn, thứ đó không sạch sẽ."
Tạ Hòe tự thấy đã dặn dò xong, vỗ vỗ m.ô.n. g bảo ta đứng dậy, chỉ hạ nhân nói: "Đưa phu nhân về cẩn thận."
Mãi đến khi theo hạ nhân lên kiệu, ta mới hậu tri hậu giác, nãy giờ Tạ Hòe một câu cũng không trả lời ta.
26
Rất nhanh đã đến ngày đại hôn.
Mới đầu mọi chuyện vẫn rất bình thường, mãi đến chạng vạng tối, xảy ra chuyện.
Thật khó tưởng tượng, một ngày tốt lành như vậy, phòng mẹ ta thế mà lại cháy.
Lửa cháy rất lớn, đợi khi mọi người phát hiện, cả căn phòng đã cháy hơn nửa, hơn nữa lửa bốc lên thực sự không minh bạch.
Tạ Hòe là phu quân của ta, đương nhiên phải cùng cha ta chạy về xem xét, chỉ là chuyến đi này mất tới bốn năm canh giờ.
Đợi khi trở về, đã là quá nửa đêm.
Nến hỷ sắp tàn, ta cũng có chút mơ màng buồn ngủ.
Tạ Hòe vừa vào phòng liền đè ta lên giường, trên mặt vương ý cười, không giống như nhà ta bị cháy, mà giống như gặp được chuyện vui lớn gì đó.
"Trong nhà có việc gì không?"
Tạ Hòe lắc đầu, chặn lại miệng ta:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!