Chương 9: Mưu ngầm vừa động, mưa gió tầm tã

Mặt trời lặng lẽ xuống núi, cành ngân hạnh khẽ lay động, lá vàng rơi càng nhiều. Hai phiến lá xoay tít giữa không trung, cuộn mình đáp xuống, lại bị gió cuốn bay dài trên mặt đất, như nỗi oán hận tình si của nhân gian, dây dưa chẳng dứt, trôi nổi phúc họa vô thường.

Trên núi, gió nổi lên, mang theo hơi ẩm. Với dân chúng vùng Mân Sơn vừa chịu đủ nạn thủy tai cũng chẳng phải điềm lành.

Không rõ có phải do tác dụng của thuốc hay không, Bùi Việt cảm thấy trong người mệt mỏi uể oải. Chàng cố giữ tỉnh táo, lắng nghe Úy Sở Lăng và Lư Cẩn Du đang cùng nhau tra xét tấm phù văn rơi ra từ cơ quan của con rối.

"Khi còn ở Mạc Lương, ta từng xem qua không ít bản chép tay của người nước Lệ Thịnh." – Úy Sở Lăng chậm rãi nói ra lời trong lòng: "Nhưng ta cảm thấy văn tự trên tấm phù văn này lại quá ngay ngắn, chỉnh tề."

Lư Cẩn Du giật mình, sắc mặt thoáng trầm: "Ý tướng quân là… chữ viết này chẳng phải do người Lệ Thịnh, mà do chính người Yến Xích ta viết ra ư?"

Úy Sở Lăng ngước mắt nhìn hắn, thanh âm bình đạm: "Không phải không có khả năng ấy."

Lời vừa dứt, gian phòng chìm vào yên lặng.

Lư Cẩn Du ngấm ngầm sinh nghi.

Phía tây thành U Nghiệp là vùng Mạc Lương ở tận bắc địa. Nơi đây giáp ranh hai cường quốc là Lệ Thịnh và Tuyết Đột, quanh năm do Quận vương Úy Chiêu trấn thủ. Úy Quận vương nắm giữ Mạc Lương, thống lĩnh quân đội vùng tây bắc, binh mã hàng vạn, chiến công hiển hách, danh tiếng của thiết kỵ dưới trướng vang dội khắp nơi. Ngài lại giỏi trị dân, am hiểu buôn bán, mở rộng giao thương, phá bỏ giới hạn, tạo nên vị thế then chốt của con đường tơ lụa.

Từ đó, thương khách qua lại như thoi đưa, mậu dịch hưng thịnh, kho lương đầy ắp, dân chúng an cư lập nghiệp, khiến triều đình vừa kính sợ vừa e dè.

Phía tây nam là quận An Nam, tiếp giáp Miến và Lào, có nhiều thủ lĩnh gian hiểm, tàn bạo khét tiếng, gieo họa khắp nơi. An Nam vương Phàn Dương với thủ đoạn như sấm, gươm giáo nghiêm minh, kẻ nào dám vượt ranh giới đều bị tru di ngay tại An Nam. Cả Yến Xích chẳng ai sánh kịp, bởi vậy được triều đình trọng dụng, giao toàn quyền trấn thủ phương Nam.

Phía đông bắc, Bùi Thân vương Bùi Hân là hoàng thúc của đương kim thánh thượng. Tự phụ thân phận hoàng thân quốc thích, hành sự độc đoán, nhưng hoàng thượng nhớ công lao phò trợ lập quốc, lại thấy ông chịu đóng ở đất lạnh phương xa, chưa từng phạm tội lớn, nên hằng năm vẫn ban thưởng không dứt.

Phía đông nam từng chịu khổ vì giặc Oa. Việt Anh vương Tịch Thiền Tinh văn võ song toàn, nổi danh nho tướng. Khi biên cương nguy cấp, ông thống lĩnh binh mã đánh thẳng vào sào huyệt giặc Oa, chém ba nghìn thủ cấp, dẹp sạch tai họa. Từ đó ông đóng quân tại Lĩnh Nam, khai khẩn man hoang, vừa là mãnh tướng, vừa là trung thần, được thánh thượng tín nhiệm nhất trong tứ vương.

Tuy hoàng thượng đang tuổi xế chiều, tính khí thất thường, nhưng vẫn sáng suốt, cần chính. Dù trong lòng e dè bốn vị phiên vương, nhưng đối với họ vẫn giữ lòng khoan dung, không hề khắt khe. Tứ vương hùng cứ một phương, uy thế lẫy lừng, gần như không bị gò bó, chẳng đến mức nảy sinh lòng phản nghịch.

Dưới tứ vương là tứ đại thế gia trấn giữ Trung Nguyên.

Thế gia môn phiệt kết thân với hoàng thất lấy Lục, Tần, Mạnh, Từ, bốn đại gia tộc cầm đầu, gia thế hiển hách, dây mơ rễ má chằng chịt, thế lực đến nay vẫn sừng sững như núi.

Lục thị có hai anh em ruột là ngự sử đương triều Lục Hàn và quý phi Lục Khởi Kiều được thánh sủng, mẹ đẻ của Lục hoàng tử.

Tần thị có cha con là Thừa tướng Tần Diên cùng ái nữ Thục quý phi Tần Chỉ Lan, dưỡng mẫu của Thái tử.

Mạnh thị vốn là ngoại tộc của Tiên hoàng thái hậu, cũng là thân quyến của Tiên hoàng hậu.

Từ thị là nhánh phụ khác họ của Mạnh thị, hai đời đều ra trạng nguyên, nay có Lễ bộ thượng thư Từ Nghiễn Hành và Thiếu khanh Đại Lý Tự Từ Túc.

Tứ đại gia tộc đấu đá lẫn nhau, tranh quyền đoạt thế, nhưng kể từ sau thảm án Mặc thị bị tru di cả tộc, ai nấy đều bo bo giữ mình, sợ phạm vào nghịch lân của hoàng thượng.

Còn phe hoạn đảng vốn nương tựa vào hoàng quyền mà ngày càng lộng hành, kỳ thực chỉ là con cờ được bệ hạ dùng để cân bằng quyền lực giữa quân trấn, phiên vương và thế gia đại thần. Dẫu có thủ đoạn kết bè kết phái, bài trừ dị kỷ, lại vẫn chưa đủ sức khuynh đảo triều cương, càng không dám vọng động hoàng thất.

Ngoài ra, khắp thiên hạ còn có phú thương như Phương Nguyên Bảo ở Ký Châu, Mạnh Tam Đa ở Giang Nam… Bọn họ chẳng những có thể thông thương với ngoại bang, mà còn kết giao đủ hạng người trong dân gian, thế lực thâm hậu, ảnh hưởng lan khắp tứ phương.

Tuy nhiên bọn họ cách trung tâm quyền lực quá xa. "Giả làm thích khách ngoại tộc, mưu sát Thái tử" chuyện này đối với họ mà nói thật hoang đường, dại dột, trăm hại mà không một lợi.

Vậy đến tột cùng rốt cuộc là thế lực phương nào ra tay?

Chẳng lẽ là phe Lục hoàng tử cùng gia tộc Lục thị mưu đồ đoạt đích, liều lĩnh giá họa cho ngoại bang? Nhưng Lục hoàng tử cùng Lục thị hiện được thánh thượng sủng ái ngày càng nhiều. Dù có lo sợ Thái tử nhờ công cứu tế mà được lòng dân, cũng chẳng đến nỗi dại dột thế.

Huống chi không lâu trước đây, trong yến tiệc quan lễ của Lục hoàng tử, Thái tử từng bị trúng độc. Tuy kẻ chủ mưu vẫn như những vụ ám sát trước kia chìm sâu vào bóng tối, không để lại dấu vết, nhưng từ khi cuộc tranh đoạt ngôi vị trữ quân dần lộ rõ, trên dưới triều đình đều ngầm hoài nghi Lục hoàng tử có ý định giết huynh đoạt vị. Vì thế, cả Lục thị và phe cánh của hắn đều như ngồi trên đống than, làm sao dám công khai gây án?

Chẳng lẽ là do các hoàng tử khác?

"Điện hạ, có giáo úy Tú Tự Doanh Mạnh Hiểu trong cấm quân xin cầu kiến." – Ám vệ Tiểu Mãn nhẹ gõ cửa, bước vào bẩm báo, cắt ngang dòng suy tưởng của Lư Cẩn Du.

"Cho nàng tiến vào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!