Giữa trang viên Phương thị có khu rừng trúc, xanh biếc mướt mát.
Dưới tán trúc, một người áo đen đang nấu trà. Ánh mặt trời xuyên qua tán mây rơi xuống từng chiếc lá, chiếu lên chén trà khiến màu nước óng ánh như hổ phách. Khi Đoạn Hành Chi bước vào sân, người kia khẽ nâng chén, ngón tay thon dài, uống cạn dòng nước ấm.
"Quân doanh cấm rượu, ngươi chịu đổi sang trà, thật hiếm thấy đấy." – Sắc mặt lạnh lùng của Đoạn Hành Chi dịu đi vài phần, mang chút vui mừng như thấy "trẻ con dễ dạy". Nhưng khi lại gần, nhìn rõ gương mặt người kia, hắn giật mình: "Sao mặt ngươi lại tệ thế này! Rõ ràng tối qua vẫn ở trong xe ngựa, rồi nghỉ ngơi trong phòng, sao trông ngươi như vừa ra chiến trường chém giết một vòng trở về vậy?"
Động tác của Diệp Lẫm khựng lại trong chốc lát. Hắn ngẩng đầu, khóe môi vẽ lên một nụ cười, ánh mặt trời rải trên gương mặt, trong mắt lại sâu thẳm vắng lặng như mặt hồ không gợn sóng, khiến nụ cười ấy cũng nhuốm màu u ám.
"Đoạn thống lĩnh, nếu ngươi đến để dạy dỗ ta, vậy xin mời, cửa ở kia." – Trên người hắn khoác tấm áo lụa đen dệt chỉ bạc, hoa văn dưới nắng khẽ lay động cũng chẳng che được khí lạnh và sát ý tỏa ra quanh thân. Đoạn Hành Chi hiểu rõ tính tình hắn, không muốn tranh cãi, bèn vào thẳng vấn đề: "Đội thứ ba của Phong Tự Doanh mất một binh sĩ cùng con ngựa hắn nuôi. Lúc điểm danh giờ Mão mới phát hiện.
Lương thảo cứu tế vẫn đủ, nhưng ta linh cảm việc này có liên quan đến việc Thái tử bị ám sát đêm qua."
"Trực giác?" – Ánh mắt Diệp Lẫm sắc như lưỡi dao lướt qua, lạnh lẽo đủ khiến người ta rợn gáy: "Cái đầu con lừa còn thông minh hơn ngươi. Thứ ngươi nghĩ ra chưa chắc đã đúng, nói chi là trực giác?"
Một luồng hỏa khí bốc thẳng lên đầu, Đoạn Hành Chi chỉ nghiến răng, nhẫn nhịn.
Thấy hắn như vậy, Diệp Lẫm lại ngạc nhiên, giọng hạ thấp đi đôi phần: "Đã báo cho điện hạ biết chưa?"
"Đã cho đội Giáp của Tú Tự Doanh đóng ở chân núi Mân, đồng thời ra lệnh Mạnh giáo úy báo tin cho điện hạ."
Bị ánh nhìn sắc như dao ấy của Diệp Lẫm quét qua, Đoạn Hành Chi không nhịn nổi nữa, bật thốt lên: "Ta chỉ lo cho an nguy của điện hạ! Bảo ta trái lệnh cũng được, đánh rắn động cỏ cũng vậy, nhưng ta tuyệt đối không thể khoanh tay nhìn điện hạ rơi vào hiểm cảnh."
"Ừm? Ta có nói ngươi sao?" – Khóe mắt Diệp Lẫm ánh lên tia cười khinh bạc, vừa giễu cợt vừa ác ý: "Cách làm này của ngươi tuy không ngu ngốc nhưng quá mức cẩn trọng. Thái tử điện hạ vốn là người mềm lòng, nhưng trong cung vị kia… lại chẳng thế đâu. Nên nghe ai, dù đầu óc ngươi có chậm chạp đến đâu cũng phải hiểu chứ?"
Lời nói sắc bén như dao găm cắm trúng chỗ đau, khiến Đoạn Hành Chi lửa giận bốc cao.
Hắn vốn là thân vệ của hoàng đế, sau được điều đến làm thống lĩnh cận vệ quân của Thái tử, thân phận chẳng khác gì một quân cờ giám sát Thái tử, bị đặt trơ trọi giữa bàn cờ sáng loáng. Một thân phò hai chủ, nỗi giằng xé ấy khiến hắn luôn khó chịu. Nhất là khi cán cân trong lòng hắn dần nghiêng về phía Thái tử, sự dằn vặt càng như dao cứa.
Nỗi đau âm thầm ấy như cái dằm mọc ngược ở khóe móng tay, muốn nhổ cũng phải tự mình mà nhổ. Còn Diệp Lẫm chẳng những không tránh mà còn cố tình chọc vào nỗi đau của hắn.
"Ngươi không chọc ta thì sẽ chết sao?" – Đoạn Hành Chi hất tay áo, hầm hầm quay người bước đi, được vài bước lại đột ngột quay lại, giọng run run vì giận: "Điện hạ nói ngươi lòng đầy uất kết, chẳng biết trút vào đâu, dặn ta đừng chấp nhặt. Nhưng Diệp Lẫm! Nửa đời trước của ngươi khổ sở ra sao, chẳng phải do ta Đoạn Hành Chi gây nên! Ta không nợ ngươi gì cả! Ngươi ngày ngày đeo bộ mặt cay nghiệt đó là đang tự giày vò chính mình đấy!
Dùng cái đầu thông minh của ngươi mà nghĩ cho rõ đi!"
Lời vừa dứt, hắn sải bước rời khỏi sân, không quay đầu lại nữa.
Diệp Lẫm ngồi yên lặng thật lâu. Hắn khép mắt, cảm nhận ánh nắng mỏng manh đang nhảy nhót trên mi mắt, trong lòng lại lạnh thấu xương. Giống như bị ai đó dùng lưỡi dao băng đâm vào tim, thoạt đầu chỉ thấy tê dại, sau đó cơn đau dâng lên, tràn khắp lồng ngực, kéo theo choáng váng, nôn nao, sợ hãi… như thể cái chết đang cận kề.
Một giọt sương rơi xuống, đánh thức hắn trong cơn mê man. Hắn đưa tay chạm vào khóe mắt, thấy đầu ngón tay ươn ướt, bèn phá lên cười to không ngừng nghỉ, cười đến lồng ngực đau nhói, toàn thân run rẩy.
Nhân gian chẳng phải phần mộ, mà ta lại là ác quỷ. Huyết hận chôn vùi nghìn dặm, mối thù đốt tẫn một thân tro tàn.
Giày vò chính mình ư? Kẻ như ta đã chẳng còn gì để mà giày vò nữa. Thật đáng buồn cười.
–
Sáng sớm, Úy Sở Lăng khẽ vén một góc màn, thấy trên giường Bùi Việt còn đang ngủ. Mặt mày chàng giãn ra, môi khẽ cong, hiện vẻ yên bình hiếm thấy.
Nàng mỉm cười, nhẹ bước ra khỏi phòng, đưa ngón tay lên môi thổi một tiếng huýt ngắn, âm điệu trong trẻo, du dương. Chẳng bao lâu, Thập Cửu xuất hiện, tay mang theo con ưng đã được huấn luyện.
Con chim ưng ấy khỏe mạnh, lanh lợi, lông vũ bóng mượt như tơ. Úy Sở Lăng tiện tay vuốt lên đầu nó, thấy đôi mắt nó sáng rực, không kìm được lại vuốt thêm hai lần. Một người một chim trông hòa thuận đến lạ.
Thập Cửu đứng bên nhìn mà lòng ngứa ngáy, hắn khổ công huấn luyện bao lâu, vậy mà con ưng này chẳng bao giờ tỏ vẻ thân thiết với hắn như thế. Nghĩ đến đó, hắn chỉ biết cười khổ, đến cả chim bay cũng biết chọn người mà thân.
"Lần này không dùng nó." – Úy Sở Lăng rút tay lại, trao cho hắn một mảnh giấy gấp nhỏ, giọng trầm thấp: "Tin tuyệt mật gửi đến Úy Quận vương phủ, chỉ được để phụ vương ta đích thân xem. Ngươi tự mình hộ tống, tuyệt đối không để mật thư rơi vào tay kẻ khác."
Thập Cửu lập tức nghiêm mặt, lấy ra một ống kim loại đen bóng, dùng chìa khóa nhỏ mở ra, trước mặt nàng, đặt tờ giấy vào trong: "Xin tướng quân yên tâm. Ống thư này là đồ cơ mật do Cơ Quát Đường chế riêng, thiên hạ chỉ có hai chìa có thể mở. Ngoài chiếc trong tay thuộc hạ, chiếc còn lại do Quận vương mang bên mình. Trên thân ống còn có cơ quan tự hủy, nếu thuộc hạ bị tập kích sẽ lập tức kích hoạt, thiêu hủy toàn bộ thư tín."
Nói rồi, hắn dâng chìa khóa bằng cả hai tay: "Thuộc hạ Thập Cửu nguyện không phụ mệnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!