Đêm khuya càng sâu, mọi thanh âm đều tĩnh lặng.
Trong màn trướng, Bùi Việt chợt bừng tỉnh, chỉ cảm thấy trước ngực như bị tảng đá đè nặng, hơi thở khó khăn như chìm xuống nước, trong cổ họng không thể hít vào dù một tia khí lạnh. Chàng cố gắng ngồi dậy, động tác cực nhẹ, chỉ sợ kinh động Úy Sở Lăng đang yên giấc bên cạnh. Mồ hôi lạnh rịn ra từ thái dương, thấm ướt tóc mai, chàng không khỏi nắm chặt vạt áo trước ngực, nghiến răng một mình chịu đựng.
Nhưng Úy Mộng An vẫn tỉnh. Một đôi tay ấm áp dò dẫm tìm được chàng, đầu ngón chạm vào bàn tay lạnh lẽo ướt át của chàng, đột nhiên siết chặt.
"Làm sao vậy?" – Giọng nàng mơ màng lúc mới tỉnh, nhưng giây lát hóa thành hoảng hốt.
Chưa đợi Bùi Việt đáp lời, nàng đã vén chăn ngồi dậy.
Trong bóng tối vang lên tiếng sột soạt, ánh nến leo lắt được thắp sáng, soi rõ gương mặt trắng bệch như giấy cùng đôi mày nhíu chặt của chàng.
"Không sao." – Bùi Việt cố kéo khóe môi, giọng trầm khàn: "Tim ta hơi yếu, bệnh cũ thôi… đêm nằm đôi lúc thấy khó thở, qua cơn này sẽ ổn…" – Lời còn chưa dứt, một tràng ho sặc sụa xé tim xé phổi đột ngột ập đến, chàng vội dùng tay áo che miệng, thân thể đau đớn khom lại. Đợi cơn ho tạm lắng, trên ống tay áo trắng muốt loang lổ mấy bọt máu.
Dưới ánh nến, mấy chấm đỏ tươi ấy như đâm thẳng vào đáy mắt Úy Sở Lăng, khiến hốc mắt nàng bỗng cay xè, cổ họng nghẹn ngào. Dù sớm biết bệnh tình của chàng khó mà khỏi hẳn, nhưng khi trực diện với sự thật hao tâm khạc huyết này, đau đớn vẫn hung hăng xuyên thấu lớp phòng bị trong tim.
Chàng thấy ánh nước trong mắt nàng tụ lại, tim như bị một bàn tay vô hình siết mạnh. Hơi thở còn chưa ổn đã vội mở miệng: "Ngày mai… ngày mai là lễ khánh thành phủ Quận chúa… ta đã chuẩn bị cho nàng bộ y phục mới…"
"Ta cũng đã chuẩn bị cho chàng rồi." – Nàng cắt lời rất nhanh, thanh âm có chút run rẩy. Nhất thời hai người không nói gì thêm, chỉ còn tiếng tâm đèn thỉnh thoảng lép bép vang lên, trong yên tĩnh ngưng đọng lại càng rõ ràng.
Trong im lặng, nàng bỗng ngẩng đầu, tầm mắt thẳng tắp rơi vào đáy mắt chàng: "Chàng lặng lẽ tha cho Dao Quý phi, để bà ấy ẩn cư lánh đời rồi đúng không?"
Hàng mi chàng khẽ rung, lộ ra vài phần ngoài ý muốn: "Sao nàng biết?"
"Trực giác." – Nàng chỉ đáp hai chữ, trong lòng thầm thở dài: sớm biết chàng có tấm lòng Bồ Tát. Nàng dừng một chút, rồi khẽ nói thêm một tin khác: "Còn một chuyện nữa, ta đã tìm được tung tích của Mạc Liên. Nghe nói nàng ấy đã rời Cô Nhạn Khâu, xuống núi làm một nữ y hành y tế thế. Ta đã âm thầm sai người bảo vệ nàng ấy chu toàn rồi."
Nghe vậy, bờ vai đang căng cứng của chàng gần như không thể phát hiện mà thả lỏng đôi chút, gật đầu nói: "Ừ… cảm ơn nàng để tâm."
Úy Sở Lăng mím môi, ánh mắt lần nữa rơi về chân mày vẫn đang nhẫn nhịn nhíu chặt của chàng, giọng nhẹ như thì thầm: "Lúc này ngực và phế phủ còn rất đau sao?" – Nàng ngừng một chút, trong mắt dâng lên vẻ đau xót bất lực: "Tiếc cho con dưỡng thân cổ kia, rốt cuộc chỉ sống được ba mùa đã nhả hết cổ ti rồi… đi mất."
Trong mắt Bùi Việt thoáng qua một tia kinh ngạc. Thì ra vừa rồi nàng nhắc tới Dao Quý phi và Mạc Liên không phải tùy ý nói chuyện phiếm, mà vì nhìn thấu lúc này chàng đang khổ sở giằng co với cơn đau như dao cùn cắt thịt trong tạng phủ, nên mới dùng lời nói giúp chàng phân tâm đôi phần.
Úy Sở Lăng không nói thêm, từ trong tay áo lấy ra một bình ngọc trắng óng ánh, tinh xảo đưa tới trước mặt chàng: "Thuốc này là trân phẩm do Mạc Lương chế riêng dùng để điều dưỡng tạng phủ. Dù có đúng bệnh hay không cứ thử một lần đi."
Bùi Việt không nói gì, nhận lấy bình thuốc, rút nút rồi ngửa đầu uống cạn nước thuốc hơi đắng trong bình. Yết hầu khẽ chuyển động, chàng ngước mắt nhìn nàng, nỗ lực nở một nụ cười trấn an: "Không sao đâu…"
Úy Mộng An chăm chú quan sát sắc mặt chàng, thấy tầng khí xanh trắng khiến người kinh hãi kia cuối cùng cũng như thủy triều chậm rãi rút đi, trái tim đang thắt chặt mới hơi buông lỏng. Nàng nhẹ nhàng thổi tắt ngọn nến lay động, để bóng tối dịu dàng một lần nữa ôm lấy hai người.
"Ngủ đi." – Giọng nàng vang lên bên gối, mang theo hơi ấm an ủi: "Ngày mai phủ Quận chúa khánh thành, tân hoàng giá lâm, hai ta còn phải lấy tinh thần tiếp khách."
Ngày hôm sau, trời trong nắng đẹp. Phủ Quận chúa mới xây có khí thế đường hoàng, ngói lưu ly dưới nắng xuân ánh lên sắc vàng nhỏ vụn.
Trong phủ náo nhiệt tưng bừng, Nữ đế Bùi Lâm đích thân tới, hậu phi vòng ngọc leng keng, tông thất áo mũ rực rỡ, trọng thần triều đình tề tựu đông đủ, hạ lễ chất cao như núi.
Úy Sở Lăng đứng trước bậc thềm, mái tóc đen vấn cao tựa lông vũ thấm sương, ánh lên vẻ óng mịn tinh tế. Trâm cài bên tóc là một đóa phù dung tươi thắm như sắp nhỏ giọt, hai bên điểm xuyết những cánh bướm vàng chạm rỗng đính châu ngọc khẽ rung động như muốn bay. Dưới tầng tóc mây là gò má trắng ngần cao ráo, chỉ phớt nhẹ son phấn, dung nhan rực rỡ diễm át bốn phương.
Chiếc cổ thon dài nâng đỡ gương mặt khiến người hoa mắt say mê; bờ vai dưới lớp lụa đỏ mờ ảo tựa đường nét núi tuyết khoác ráng chiều, xa vời khó chạm. Bất kỳ ai trông thấy nàng cũng không khỏi sững sờ dừng bước, nín thở trong khoảnh khắc.
Đúng lúc tiếng tán thưởng vang lên không ngớt, ồn ào náo động tại cửa điện bỗng chốc yên lặng, như thủy triều gặp đá ngầm, âm thầm tách ra một lối đi.
Gia Khang Vương đến.
Mái tóc bạc như sương không biết từ khi nào đã hóa đen, được vấn gọn trong chiếc mũ ngọc bích màu lam. Chàng vận áo gấm tay rộng màu xanh nhạt, đai ngọc thắt eo, càng tôn lên dung mạo thanh lãnh như ánh trăng trên tuyết. Chàng ngồi ngay ngắn trên xe lăn, do chỉ huy sứ Phượng Linh Vệ Bùi Kinh Trập chậm rãi đẩy vào. Ánh nắng từ cửa điện cao rộng phủ xuống, bao trùm lấy chàng, dáng người vẫn thẳng tắp như xưa, nhưng phảng phất toát ra vẻ thanh lãnh mong manh như lưu ly dễ vỡ.
Cả đại điện hương yến ngọc ngà, châu báu rực rỡ, thoáng chốc trở thành phông nền mờ nhạt.
Sự yên lặng lan ra như gợn sóng không tiếng động. Vô số ánh mắt dính chặt lên người chàng — kinh ngạc, dò xét, có cả sự sợ hãi và than thở kín đáo. Không ít người trong điện từng tận mắt thấy chàng lặng lẽ chịu đựng từng nhát dao lăng trì, ngày đêm không dứt; dù chưa từng chứng kiến, lúc này nhìn khuôn mặt tuấn tú thanh khiết không vướng bụi trần trên chiếc xe lăn kia, trong lòng họ cũng đủ hình dung ra cảnh máu thịt thê thảm khi xưa. Kính sợ và thương xót đan xen phức tạp trong từng ánh mắt.
Sau khoảnh khắc tĩnh mịch ngắn ngủi, những lời tán dương nồng nhiệt hơn bỗng bùng lên. Mọi người đều hiểu rõ: Nữ đế đích thân ngự giá, Nhiếp chính vương và Xương Ấp quận chúa nắm binh quyền, một ngồi một đứng, song hành bên nhau, phân thánh sủng và quyền thế ấy đã như mặt trời ban trưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!