Yến tiệc cùng phú hào được định vào giờ Thìn ngày mai, Bùi Việt lại hỏi rõ về phương pháp phòng chống ôn dịch của Vạn Tòng Dung. Dường như cảm thấy trong đó vẫn còn nhiều kẽ hở, chàng trở về khách đ**m đã cầm bút, bắt tay soạn thảo cáo thị về cách phòng ngừa và điều trị dịch bệnh.
Úy Sở Lăng thoáng liếc qua những câu chữ trên giấy như "xã không đế đệ", "nấu đậm, uống nóng", "tẩy quét, hun lửa", "khí độc hại người"… liền dứt khoát kéo một chiếc ghế lại, ngồi bên bàn, lặng lẽ chờ Bùi Việt viết xong.
Không rõ do ánh đèn ấm áp, hay mùi mực an thần, nàng bất giác thiếp đi lúc nào không hay. Mãi đến khi mùi hương của cơm chiều thoảng đến mới chập chờn tỉnh lại, mơ mơ hồ hồ một hồi mới phát hiện trên vai mình có thêm một chiếc áo khoác mỏng.
Lúc này, Bùi Việt đang ngồi trên tháp, tay nâng một quyển sách, sắc mặt thoáng vẻ tái nhợt.
Úy Sở Lăng thoắt cái xấu hổ, má nóng bừng như thiêu. Tự nhận mình võ công cao cường, nội lực thâm hậu, vậy mà nàng lại có thể ngủ gục một cách sơ suất bên cạnh Điện hạ như thế!
"Từ Mạc Lương đến U Nghiệp, Mộng An rong ruổi đường xa, vốn đã chẳng được nghỉ ngơi tử tế. Nay lại vì việc cứu tế mà bôn ba không ngớt, có thể tranh thủ chợp mắt một chút cũng là chuyện nên làm." – Bùi Việt có lẽ đã nhìn thấu nỗi bối rối của nàng, bèn đứng dậy đi đến bên bàn, giọng nói bình thản, ôn hòa: "Cơm tối vừa mới dọn xong, chúng ta cùng dùng bữa đi."
Lời chàng nói nhẹ nhàng như gió thoảng, khiến tâm tình nàng cũng dần lắng lại.
Trên bàn là bốn món ăn một phần canh, toàn là món ăn truyền thống trứ danh của Ký Châu, hương sắc thơm nồng, phối thêm hai bát cơm trắng trong bát sứ xương, cùng một bình thanh tửu xanh ngọc. Mỹ vị bày trước mắt, Úy Sở Lăng sớm đã bụng đói cồn cào, không khách khí bắt đầu thưởng thức. Nhưng nàng chú ý thấy Bùi Việt chỉ ăn được mấy đũa rồi đặt xuống, không động đến nữa.
Trong không khí văng vẳng một mùi hương nhè nhẹ, vừa thanh vừa đắng, dường như mỗi lúc một rõ hơn, đến mức át cả mùi thức ăn.
Úy Sở Lăng chợt cảm thán: "Trầm hương trên người Điện hạ vừa thanh lại vừa khổ, vừa nhạt lại quyện mãi không tan… Quả là vật trong cung đình, khác biệt với nhân gian."
Bùi Việt khẽ cười, nụ cười nhạt như sương mỏng: "Hương này đích thực rất đặc biệt…"
Nàng thấy mắt chàng sâu thẳm, ánh nhìn như mang nỗi u uẩn khó tả, đoán rằng mùi hương này e là có dính líu tới bí sự trong cung, bèn tinh tế chuyển hướng câu chuyện: "Điện hạ, người vẫn còn đau sao?"
Trong đôi mắt nàng là một mảnh trong veo thuần khiết, chỉ chất chứa lo lắng chân thành. Bùi Việt thoáng ngẩn ra, như có hươu con đạp nhẹ trong lồng ngực, thành thật thừa nhận: "Ừ. Độc trên người ta… rất khó giải quyết."
"Vẫn luôn đau như vậy sao?"
"Phải."
Lời ấy khiến lòng nàng như bị gió lạnh lùa qua, trong giọng nói mang theo vài phần uể oải và nôn nóng: "Đau ra sao? Vì sao hôm nay ta không nhận ra chút nào?"
"Như kim đâm búa nện, như dao chém lửa đốt." – Bùi Việt rũ mắt: "Khi phát tác mạnh thì khí huyết đảo lộn, đầu óc mê man; khi dịu xuống thì miễn cưỡng chịu đựng được."
Lông mày Úy Sở Lăng khẽ nhíu lại: "Người của Điện hạ vẫn chưa tìm được cách giải độc hoàn toàn sao?"
"Có." — Còn chưa kịp để Bùi Việt lên tiếng, trên xà nhà chợt vọng xuống một giọng nói lững lờ.
Úy Sở Lăng thoáng sững người, ám vệ tự tiện xen lời khi chủ đang trò chuyện với khách, tội này không nhỏ chút nào.
Quả nhiên, sắc mặt Bùi Việt lạnh xuống như sương tuyết: "Kinh Trập!"
Một bóng đen từ trên cao nhẹ nhàng lật xuống, phục mình cúi đầu chạm đất: "Độc không thuốc nào giải được, chỉ có thể dùng nội lực cao thâm hóa giải. Thuộc hạ từ nhỏ khổ luyện thuần dương nội công… chính là để một ngày nào đó…"
"Không được." – Bùi Việt dứt khoát cắt lời: "Độc này cực kỳ khó chơi, nếu để người khác dùng nội lực hút lấy, chẳng qua chỉ là vô ích mà thôi. Cô tự có cách giải độc, không cần ngươi phải uổng mạng vì chuyện này."
Kinh Trập ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tuyệt trung thành, kiên định như sắt đá, không chiếm được đáp án sẽ không bỏ qua: "Thần cả gan hỏi điện hạ phương pháp ấy rốt cuộc là gì?"
Bùi Việt giận đến bật cười: "Cô tu hành đế vương chi đạo. Nếu đến lúc cần ngươi hy sinh, cô tuyệt đối không do dự. Vậy… ngươi đã mãn nguyện chưa?"
Ánh mắt Kinh Trập khẽ dao động, tựa hồ có chút bàng hoàng không kịp che giấu: "Thỉnh Điện hạ trách phạt."
Hơi thở mằn mặn xộc lên cổ họng, Bùi Việt cố nhịn nhưng vẫn không kìm được, một ngụm máu tươi chầm chậm rỉ ra từ khóe môi, trượt xuống tay áo trắng.
"Điện hạ!"
"Ngươi đã vượt quá khuôn phép, nên phạt bao nhiêu ghi lại cả đi, khi về cung tự đến thỉnh tội." Dưới ống tay áo, hai bàn tay chàng nắm chặt, cơ hồ run rẩy không thể kiểm soát: "Ra ngoài đi. Gọi Tiểu Mãn vào. Nếu còn tái phạm… đừng trách cô vô tình."
Kinh Trập mắt rớm lệ, cúi thấp người thi lễ một cái, đoạn phá cửa sổ mà ra. Thân hình tựa ánh quang, vụt qua bóng trăng như mũi tên xuyên trời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!