Chương 48: Tỳ bà tiễn biệt, giấy ngắn tình dài

Tam vương và Úy Sở Lăng rời kinh thành trong tiếng khóc lẫn tiếng ca tụng của lê dân bách tính.

Hôm ấy, Minh Hoa công chúa cưỡi tuấn mã cao lớn, gảy một khúc tỳ bà tha thiết, nói: "Nguyện tiếng đàn ta như gió xuân, đưa tiễn quân suốt dọc đường đến Ngọc Quan." – Úy Sở Lăng cùng các tướng sĩ đều bất giác rơi lệ, chỉ vì trong tiếng tỳ bà ấy, họ nghe thấy trái tim mềm mại của vị nữ đế tương lai của Yến Xích, nghe thấy tiếng khóc trẻ thơ vang lên giữa chiến trường trải đầy xác chết.

Úy Sở Lăng từng nghĩ sẽ không còn ai đàn tỳ bà hay hơn Mặc Đàn. Nhưng hóa ra chỉ cần còn sống, bản án cũ của sinh mệnh sẽ được viết thêm nét bút mới.

Người ta nói mười năm mài một kiếm. Đây là tiếng tỳ bà mà Bùi Lâm dốc cạn mười mấy hai mươi năm mới chạm đến đáy lòng người. Vì thế, Úy Sở Lăng lấy ra cây sáo ngọc Bùi Việt từng tặng nàng, thổi lên khúc Bách Điểu Triều Phượng.

Tiếng chim uyển chuyển, sống động như thật tuôn ra từ lỗ sáo, dẫn đến một cảnh tượng mà dân chúng trên phố Chu Tước cả đời khó quên, đủ loại chim tước từ bốn phương tám hướng bay tới, vờn quanh Minh Hoa công chúa nhẹ nhàng nhảy múa, như thần tích giáng trần.

Hoàng thành có phượng, phượng xuyên mẫu đơn, chiếc đuôi rực rỡ nhất lướt qua mây lành, che chở cho nền móng giang sơn.

Vó ngựa lộc cộc, người chậm rãi đi xa, rốt cuộc không ngoảnh đầu lại.

Từ đây phù dung cùng kim phượng chia tay, trăng sáng ẩn vào bầu trời rạng đông.

Nỗi nhớ ban đầu lặng lẽ, theo năm tháng trôi qua dần dần trở nên ồn ào, náo động, chen chúc trong tâm trí, thôi thúc ruột gan. Khát vọng giãi bày của Úy Sở Lăng cũng sinh ra từ đó.

Nhưng Úy Mộng An ở trong quân có địa vị tôn quý, mọi người kính sợ. Tây Bắc vương Úy Chiêu tự thấy đã đắc tội với nữ nhi, đành một mình gánh lấy cảm xúc thất thường của nàng, cùng những lời mỉa mai lạnh nhạt và chất vấn đã cố hết sức kiềm chế của nàng.

"Phụ vương, vì Con đường Tơ Lụa, người từng "gõ" Lệ Thịnh và Tuyết Đột đúng không?"

"Đúng vậy."

"Cũng từng tiếp xúc với nhị hoàng tử Lệ Thịnh, A Sử Na Hàn?"

"Phải, không tránh được."

"Cho nên Bùi Việt mới có thể sống sót trở về…" – Ánh mắt Úy Sở Lăng thoáng hiện vẻ thê lương, nàng rũ mắt: "…nhưng lại phải mang gông xiềng, bị áp giải về kinh, nhốt vào ngục giam ư?"

Úy Chiêu hừ lạnh một tiếng: "Yến Xích đường đường là đại quốc, Lệ Thịnh chỉ là tiểu quốc sao nuốt nổi? A Sử Na Hàn hiểu rất rõ thái tử Yến Xích một khi bỏ mạng, Lệ Thịnh cũng cách ngày diệt vong không xa, bởi vậy hắn trăm phương nghìn kế muốn thả điện hạ." – Ông dừng lại, giọng trầm xuống: "Thái tử điện hạ vốn sớm nhận ra trong địa phận Ký Châu và Dự Châu có người bày mưu giăng bẫy, lại thấy Đông Bắc, Tây Bắc cùng triều đình đều có dị động, lo Yến Xích rơi vào hỗn loạn, chia năm xẻ bảy, nên thuận nước đẩy thuyền, mượn con phá cục. Sau khi được cứu về, điện hạ lập tức nghĩ thông suốt then chốt trong đó— A Sử Na Hàn lợi dụng thù oán cũ giữa hoàng tộc và thế gia Yến Xích, xây tổ náu mình trong địch quốc, một mặt bí mật xây dựng bãi săn giết chóc, một mặt châm ngòi thổi gió, đợi khi đốm lửa thiêu thành biển lửa, liền mượn nước láng giềng dẫn lửa đốt Lệ Thịnh rồi thừa cơ cướp bóc, thanh trừ dị kỷ. Kẻ này nhiều năm qua giấu dốt, giả heo ăn thịt hổ, quả thực là nhân vật đáng gờm. Nếu không ngoài dự liệu, chẳng bao lâu nữa hắn sẽ trở thành quốc vương kế nhiệm của Lệ Thịnh. Nhưng âm mưu thì âm mưu, kiêng dè thì kiêng dè, cắt đất bồi thường, nộp thuế hàng năm, thậm chí tiếp nhận địch quốc đóng quân rốt cuộc vẫn là nỗi nhục lớn. A Sử Na Hàn nuốt không trôi cục tức này, nhất định sẽ khiến thái tử điện hạ phải chịu khổ gấp bội…"

"Hóa ra là câu chuyện ba con hồ ly thuận nước đẩy thuyền, đấu trí lẫn nhau." – Úy Sở Lăng cười khổ.

Úy Chiêu lắc đầu: "Bản vương nào xứng ngang hàng với thái tử điện hạ."

"Thua ở đâu?" – Úy Sở Lăng ra vẻ nhẹ nhàng trêu chọc.

"Già rồi!" – Úy Chiêu cười sảng khoái: "Cầm không nổi, buông không đành, lo trước lo sau, thiếu dũng khí đánh cuộc một phen."

Úy Sở Lăng lặng đi trong giây lát, khàn giọng nói: "Vô luận thế nào vẫn đa tạ người, a cha."

Úy Chiêu bị tiếng "a cha" này gọi đến sững sờ, không khỏi thở dài: "Đời này của Úy Chiêu ta muốn có gì kỳ thực đã có được. Nên cảm tạ thái tử điện hạ đã hứa hẹn với ta bảo vệ hết thảy…" – Ông nhìn gương mặt lạnh lùng của nữ nhi: "Mộng An, nếu lúc này con quay đầu trở về vẫn còn kịp."

Úy Sở Lăng hít mũi một cái: "Không, con không thể quay về. Con nhất định phải để thái tử điện hạ biết, Úy Sở Lăng con chưa từng vì bất kỳ ai mà hạ thấp giới hạn của mình, kể cả chàng."

Úy Chiêu hơi ngẩn người, rồi bật cười: "Làm rất tốt, quả không hổ là nữ nhi của a cha."

Úy Sở Lăng nở nụ cười rạng rỡ: "Đương nhiên rồi."

Ly sầu càng xa càng miên man vô tận, kéo dài bất tuyệt như dòng nước xuân*, tưởng niệm từng đêm ăn mòn ý chí của Úy Mộng An.

(*: Trích từ · của ()).

Nàng hiếm hoi bắt đầu hoài nghi sự quyết tuyệt và kiên trì của chính mình, đặc biệt vào mùa thu khi Bùi Việt bắt đầu chịu hình. Trong cung điện lạnh lẽo của Mạc Lương, nàng tưởng tượng thấy chàng đang thống khổ, thế nhưng còn dày vò hơn cả tận mắt chứng kiến.

Vệ Bình còn lải nhải bên tai nàng không ngớt: "Cô đã nghe tin từ U Nghiệp truyền đến chưa? Hoàng đế bệ hạ đã xuất gia cửa Phật, hạ chiếu cáo tội để minh oan cho Mặc thị. Nay Minh Hoa công chúa giám quốc, thái tử điện hạ nhiếp chính. Công chúa hạ lệnh cho Mặc Tranh mỗi ngày đều phải rạch một nhát dao lên người thái tử điện hạ ngay trong buổi triều. Ban đêm có thể tự thi hình một mình, nhưng sáng hôm sau điện hạ phải trước hết phơi bày vết thương của đêm qua trước mặt quần thần, rồi mới bị rạch thêm một nhát mới. Mỗi ngày chỉ đến khi chịu đủ một nhát buổi sáng và buổi tối, mới được băng bó cho hai vết thương của ngày hôm trước. Cứ thế lặp đi lặp lại. Thái tử điện hạ từng thời khắc đều chịu nỗi đau dao cắt, ngày đêm không được yên giấc! Suốt ba trăm ngày ròng rã! Còn phải chịu hình trước mặt bá quan, phơi bày vết thương, người phải khó chịu đến mức nào! Với tính tình của điện hạ, dù có khổ sở và sợ hãi thế nào, người cũng sẽ không kêu, không tránh né… Haiz! Giết người bất quá là đầu rơi xuống đất! Cớ sao phải giày vò người đến vậy! Ta nghe thôi đã đau lòng đến mất ngủ cả đêm!"

Úy Sở Lăng nghe vậy, vô thức kéo chặt y phục trước ngực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!