Chương 47: Kiếp độ tâm an, rốt cuộc niết bàn

Bùi Việt bị hất văng khỏi thế giới này rồi rơi thẳng xuống với tốc độ kinh người. Trong khoảnh khắc ấy, những ký ức đáng lưu luyến trong đời như đèn kéo quân, từng màn từng màn lướt qua trước mắt. Khi thân thể cuối cùng tiếp cận mặt đất, rốt cuộc chàng cũng cảm nhận được sợ hãi và hối hận, khẽ rên lên một tiếng, rồi quay lại nhân gian.

Trong cơn hoảng hốt, chàng còn tưởng mình lại phân tách thành linh hồn của một đứa bé khác còn nhỏ hơn cả Huyền Triệt năm xưa, nhưng không phải, chàng chỉ làm một giấc mộng. Trong mộng quay về thuở thơ ấu còn yếu ớt, thân nhẹ như chim én, bật một cái là nhảy cao vút, trong mộng bay nhảy khắp nơi, còn cùng người khác hợp tấu rất nhiều khúc nhạc quen thuộc, đến khi tỉnh dậy lại chẳng nhớ nổi một chút nào.

Cuộn tròn nằm trên giường, cơn đau dữ dội như lửa thiêu đốt khắp thân thể, chàng gào thét và lăn lộn trong ý thức, còn ngoài hiện thực, chàng chỉ lặng lẽ hô hấp, nghiến răng nuốt xuống tiếng rên ở khóe môi.

Đau quá, đau đến mức răng cũng run lên cầm cập.

Bùi Việt chỉ có thể hết lần này đến lần khác dùng ánh mắt khắc họa dung nhan ngủ say của Úy Mộng An trước mặt. Người nằm bên giường đã gầy đi nhiều, cằm nhọn hẳn, gò má hóp thành một đường cong mảnh; quầng mắt thâm đen, chân mày cau chặt, môi khô nứt, búi tóc dường như cũng lơi lỏng, tóc hai bên thái dương rối loạn, một lọn rũ xuống, nép bên cổ.

Chàng không nhịn được, khẽ vươn tay chạm vào tóc nàng, nào ngờ chỉ vậy thôi đã làm nàng tỉnh giấc.

Bốn mắt nhìn nhau. Vành mắt Úy Mộng An dần đỏ lên.

"Các thái y đã khâu phần lớn vết thương cho chàng rồi. Tào viện trưởng nói, chỉ cần chàng tỉnh lại sẽ không còn nguy hiểm đến tính mạng. Chàng còn đau lắm không? Viện trưởng dặn chàng không được cử động lung tung, phải uống nhiều nước." – Nàng tránh ánh mắt chàng, vừa nói vừa đứng dậy, không chờ chàng đáp, đi rót một chén nước rồi dùng cả hai tay đưa đến bên môi chàng.

"Còn ổn." – Bùi Việt dựa theo tay nàng, chậm rãi uống hết chén nước. Úy Sở Lăng đặt chiếc chén không sang bàn trà bên cạnh, khẽ rũ mi. Trong chốc lát, hai người đều im lặng, như thể có một con đập lớn đang ngăn cách trong lòng họ, tình sâu ý nặng mà còn e sợ.

Một lúc sau, Bùi Việt đành thu liễm tâm thần, vùi sâu đầu vào gối: "Mộng An, ta còn hơi choáng váng, muốn nhắm mắt dưỡng thần một lát. Nàng dặn cung nhân chuẩn bị chút đồ ăn, rồi cũng lui xuống nghỉ ngơi đi."

Úy Sở Lăng nắm lấy tay chàng: "Điện hạ…" – Nàng chợt dừng lại, ánh mắt trượt xuống, chỉ thấy trên lòng bàn tay và mu bàn tay chàng bò ngoằn ngoèo mấy đường chỉ khâu thô đen, hằn sâu vào da thịt, trông như con rết, dữ tợn đến ghê người.

Phát hiện này chẳng khác nào một cái tát tàn nhẫn giáng mạnh lên mặt nàng.

Trong lòng nàng sấm sét đan xen, dứt khoát thay đổi ý định ở lại bên chàng.

"Được." – Nàng nghe chính mình bình thản đáp.

Úy Mộng An rời khỏi chỗ Bùi Việt, thong thả đi sang một tòa cung điện khác.

Trong điện sừng sững một chiếc lồng vàng khổng lồ, bên trong giam giữ Quốc sư Trì Trạc.

Mặt nạ dịch dung đã bị xé bỏ, dung mạo thật của hắn lạnh lẽo mà diễm lệ, khí chất thanh khiết và tà mị đan xen kỳ lạ, ngang nhiên cùng tồn tại, quả thực rất hợp với danh xưng Quỷ y Kiếm tiên.

Bên ngoài lồng vàng, Minh Hoa công chúa ung dung hỏi: "Bổn cung nên gọi ngươi là Trì Trạc, Muộn Tư Hồi, hay một cái tên khác?"

"Ta họ Mặc, tên một chữ "Tranh" trong "Thượng tranh sơn, du thâm khê*", ngũ hành thuộc Thổ." – Người kia nửa cười nửa không: "Thế còn Phó Quân Từ? Sao hắn không tới? Lúc bắt ta cũng chẳng thấy bóng dáng, chẳng phải bỏ lỡ cơ hội lập công hay sao?"

(*: Trích từ . Dịch nghĩa: Leo lên núi cao, vượt qua khe sâu; có ý nghĩa trải qua muôn vàn gian nan, hiểm trở trên đường đời).

"Sư phụ đã lên đường trở về Thiên Sơn rồi. Người chỉ muốn gặp ngươi một lần, chứ không phải muốn giết ngươi."

"Tại sao?" – Mặc Tranh mặt đầy kinh ngạc: "Ta đã đồ sát sư môn…"

Minh Hoa công chúa lắc đầu: "Trước lúc lâm chung sư tổ từng nói, kẻ giết người không phải là ngươi, ngươi bị oan."

"Phó Quân Từ tin ư?"

"Sư phụ tin."

"Cô cũng tin?"

"Ta cũng tin."

Người trong lồng trầm mặc hồi lâu, bỗng đưa tay che mặt: "Cuộc đời này của Mặc Tranh xem như đáng giá."

Nhưng thấy Úy Sở Lăng cầm bội kiếm lao tới, bổ loạn xạ vào lồng vàng, tiếng kim loại vang lên chát chúa: "Để ta chém đôi ngươi!"

"Mộng An!" – Minh Hoa công chúa vội ngăn: "Tam ca không chịu tự xá. Người này có thủ pháp thi hình xuất thần nhập hóa, trong thiên hạ không có người thứ hai, hắn có thể giảm nhẹ thương thế và đau đớn cho tam ca, phải giữ hắn một mạng!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!