Chương 45: Oan hồn quấn quanh, nghiệp chướng khó thoát

"Không phải là tự trừng phạt…"

"Dạ dày nối liền với tim." – Úy Sở Lăng thản nhiên nói: "Bùi Việt, đã làm thì đừng hối hận."

Đôi mắt chàng vốn trong trẻo như hai viên ngọc quý, giờ lại bị mồ hôi lạnh thấm ướt, hơi nước mịt mờ dâng lên, khiến ánh mắt trở nên mông lung mờ ảo.

Nàng nâng gương mặt chàng như nâng một báu vật ướt sũng: "Đừng tự hành hạ bản thân nữa. Nếu chàng biết yêu chính mình thì tam sơn ngũ nhạc, minh nguyệt thanh phong đều thuộc về chàng. Ta cũng thuộc về chàng. Còn nếu chàng không yêu bản thân thì mọi thứ chàng trân trọng sẽ như cát trôi qua kẽ tay, sớm muộn cũng chẳng giữ được."

Đôi mắt lưu ly của Úy Sở Lăng nhìn thẳng chàng: "Úy Mộng An ta có yêu cầu đối với người mình yêu. Nói đến cùng, ta không thể chịu nổi việc chàng ngày ngày sống trong đau khổ dày vò, chìm đắm trong việc tự hại. Bùi Việt, trước kia ta không nên vì nhận ra chàng mê luyến đau đớn mà vọng tưởng dùng trừng phạt giúp chàng tìm được kh*** c*m. Lấy đau ngăn đau khác gì uống rượu độc để giải khát?

Điều ta mong muốn là chàng có thể vượt qua nỗi đau, đạt được hạnh phúc chân chính, chàng hiểu không?"

Sau khi nói xong, nàng rút tay khỏi gương mặt ẩm ướt như ngọc ấy, đặt lên bụng chàng, lặng lẽ truyền chân khí.

Ánh mắt đen láy, trong veo như nước của Bùi Việt lặng lẽ dõi theo nàng, cảm xúc mãnh liệt lắng xuống, chỉ còn sự bình tĩnh và rung động tột cùng.

Chàng nói chậm rãi và rõ ràng từng chữ một: "Ta hiểu. Ta sẽ làm được."

"Ta tin chàng." – Úy Sở Lăng nói: "Có thể chịu đựng bao đau đớn mà kiên trì đến giờ phút này đủ thấy tâm tính chàng cứng cỏi. Nhưng ta vẫn phải nhắc lại, chàng vô cùng quan trọng đối với ta, ta không nỡ để chàng chịu dù chỉ một chút tổn thương."

Trong con ngươi Bùi Việt ánh lên tia sáng: "Mộng An, ta tuyệt không phụ nàng."

Úy Mộng An nhìn chàng: "Điện hạ, một lời đáng giá ngàn vàng."

Thời gian trôi như tên bắn. Tang lễ của Dao Quý phi long trọng mà gấp gáp, nghe nói vì Thánh thượng không muốn chậm trễ đại điển tế thiên nên đã giản lược nghi thức.

Trong tang lễ, Lục Hàn giấu kín nỗi đau, chỉ có Lục hoàng tử Bùi Ngọc đau lòng khôn xiết, gục bên linh cữu của mẫu phi gào khóc thảm thiết, tiếng khóc vọng ra ngoài điện, bay lên tận mây xanh.

Thọ mệnh đã tận, chẳng đợi được thần tiên hiển linh.

Chớp mắt, đại điển tế thiên diễn ra theo đúng kế hoạch.

Nghi lễ đã quá nửa, mặt trời chiếu sáng rực rỡ, Hoàng đế lệnh cho tân nhiệm Quốc sư Trì Trạc xem lại mệnh số cho các hoàng tử và công chúa.

Giọng Trì Trạc từ bốn phía khe hở của chiếc mặt nạ đỏ viền vàng truyền ra, vang vọng khắp tế đàn:

"Nghi sương nghi lộ, khô mộc phùng xuân; giang sơn cẩm tú, thu nguyệt vô biên."

Úy Sở Lăng bị mười sáu chữ ấy khắc mạnh vào lòng; toàn thân nàng nhẹ bẫng như bay lên, ánh nắng trên da thịt thấm vào trái tim, rực rỡ và ấm áp.

Sau vài nhịp thở, lệ ý bỗng dâng trào, sống mũi chua xót không kìm được.

Mệnh phê của Bùi Việt đã đổi! Nàng vốn tưởng vở kịch "tẩy nghiệp tại tế đàn" này, Bùi Việt tuyệt đối sẽ không sửa.

Chỉ vỏn vẹn mấy ngày, chàng đã có thể xoay chuyển càn khôn, đảo ngược kế hoạch trước đó, viết lại kịch bản ư?

Trong đám đông, kẻ chấn động không kém đó là chưởng môn phái Thiên Sơn Phó Quân Từ, ông nhận ra giọng nói vang vọng trên đàn tế chính là của Muộn Tư Hồi.

Giờ khắc này, Phó Quân Từ mới hiểu vị "tiểu sư thúc" mà ông tìm khắp nơi không thấy, chỉ sợ từ khi rời Thiên Sơn đã luôn ẩn núp trong hoàng cung, không chỉ vào Tư Thiên Giám mà còn được trọng dụng, nay lại lắc mình hóa thân thành Quốc sư đương triều, hô phong hoán vũ.

Trong lúc ông còn đang thất thần, lời phê mệnh của Lục hoàng tử và Tứ công chúa liên tiếp được xướng to:

"Tử Vi phủ bụi trần, Huỳnh Hoặc Thủ Tâm; tiềm long chớ dùng, thiên mệnh khó kham."

"Nhật chủ chống trời, quan sát hóa quyền; ấn trấn tứ phương, quý cực nhân gian."

Bốn phía tĩnh lặng trang nghiêm. Quan lại quyền quý quỳ phục dưới chân thiên tử, mặc lễ phục ba tầng trong ngoài long trọng nhất; dù trán đã rịn mồ hôi, trong lòng dậy sóng, vẫn chẳng dám nhúc nhích nửa phân, không dám nghiêng eo, sờ mũi, chỉ sợ bị nghi quan ghi lại, chụp cho tội bất kính với trời.

"Khụ khụ—" – Có vị đại thần thật sự không chịu nổi, ho sặc sụa mấy tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!