Sau khi hôn nhau hồi lâu, cảm xúc của Bùi Việt cuối cùng cũng dần lắng xuống. Úy Sở Lăng đang định chống tay ngồi dậy để xử lý vết thương trên ngực chàng, đã bị người nọ vòng tay ôm chặt.
Hơi thở nam nhân yếu ớt, khẽ thì thầm bên tai nàng: "Nàng là món quà trời cao ban cho ta. Trên đời này, không ai mong nàng bình an vô sự hơn ta. Chẳng sợ tương lai ta có đi trước nàng, ta cũng mong nàng sống thật tốt giữa nhân gian này, không ưu phiền lo lắng, không bệnh tật đau đớn. Chưa được nàng đồng ý đã dùng thân thể của mình nuôi cổ vì nàng, quả thực là ta sai.
Nhưng nàng có thể nể tình ta gian nan nuôi nó lớn lên, dùng nó một lần được không?"
Trong khoảnh khắc, Úy Sở Lăng thật sự không biết nói gì.
Nàng kiên nhẫn trấn an chàng: "Dưỡng thân cổ đối với ta trăm lợi không hại, vì sao ta lại không dùng?" – Chỉ thấy Bùi Việt thở phào nhẹ nhõm, cả người mềm nhũn.
"Bùi Việt!" – Úy Sở Lăng giật mình run rẩy.
Nàng vội vàng kiểm tra một hồi, mới phát hiện chàng chỉ là quá mệt nên ngất đi.
Úy Sở Lăng lập tức cầm máu, làm sạch vết thương cho chàng, động tác gọn gàng thuần thục. Chỉ là trong đầu nàng chợt nảy lên một ý nghĩ kỳ lạ, dường như nàng đã từng làm việc này cho chàng rất nhiều lần. Nghĩ đến đó, trong lòng nàng càng thêm xót xa và yêu thương Thái tử điện hạ.
Sau khi băng bó cho Bùi Việt, nàng mới quay lại tìm dưỡng thân cổ. Con trùng thịt vàng óng kia từ khi rời khỏi cơ thể người thì cuộn tròn trên đất, không nhúc nhích. Nàng dễ dàng bắt lấy nó, bỏ vào một chiếc hũ sứ có đục lỗ thông khí đặt trên án thư.
Cho đến khi được nàng bế lên giường, Bùi Việt vẫn chưa tỉnh.
Úy Sở Lăng thậm chí còn đưa tay kiểm tra hơi thở của chàng, xác nhận chàng vẫn bình an vô sự, rồi mới cầm lấy hũ sứ trên án, rời khỏi thư phòng.
Dùng xong cổ ti, toàn thân Úy Sở Lăng thoải mái, bèn tới phủ Công chúa bái kiến Bùi Lâm. Từ miệng công chúa biết được Hoàng thượng đã chấp thuận thỉnh cầu của Phó Quân Từ, cho phép ông tiếp xúc với Muộn Tư Hồi, chỉ dặn dò hai người khi trò chuyện phải cách nhau một đạo lục khúc bình phong, một khi Phó Quân Từ vượt quá quy củ, cả phái Thiên Sơn sẽ cùng chịu tai họa.
Minh Hoa công chúa có phần khó hiểu: "Muộn Tư Hồi dù có tài hoa đến đâu cũng chỉ là một người giang hồ nho nhỏ, vì sao phụ hoàng lại che chở hắn đến mức này?"
Úy Sở Lăng trầm ngâm đáp: "Nếu Muộn Tư Hồi chính là kẻ thần bí đã cắt cổ Mộ Dung Bạch trong Loạn tinh chi biến năm ấy, thì võ công của hắn còn vượt qua cả vi thần, chỉ sợ đã đạt tới Địa Tiên Cảnh. Hắn rất có thể là đệ nhất cao thủ đại nội thực sự bên cạnh Hoàng thượng. Nhân tài như vậy đã quy phục triều đình, trung thành hộ giá, Hoàng thượng tôn trọng ý nguyện của hắn, không muốn cưỡng ép cũng hợp lý."
"Phân tích như vậy cũng không trái với lẽ thường." – Bùi Lâm đi vài bước, quay lại nhìn nàng, khẽ thở dài: "Tam ca vất vả rồi. Nếu không phải mấy đêm liền huynh ấy ở Dưỡng Tâm Điện hầu bệnh, cảm động được phụ hoàng, e rằng chẳng cầu nổi ân điển này. Bản cung thiếu tam ca một ân tình, tích lũy ngày càng nhiều, thật không biết sau này lấy gì mà trả…"
Úy Sở Lăng chỉ mỉm cười: "Công chúa điện hạ lấy đại nghiệp làm trọng, đặt giang sơn xã tắc và lợi ích của bá tánh trong lòng, đó đã là báo đáp tốt nhất dành cho Thái tử điện hạ rồi."
Bùi Lâm trịnh trọng gật đầu, rồi đổi giọng: "Nghe phò mã nói, gần đây Lục Hàn dường như có ý nâng đỡ hắn, không biết tam ca có biết chuyện này không?"
"Vi thần chưa từng nghe Thái tử điện hạ nhắc đến. Có lẽ Lục Hàn muốn lôi kéo phủ công chúa, chuẩn bị cho Lục hoàng tử đoạt vị?"
"Có vẻ không phải." – Bùi Lâm lắc đầu: "Chuyện Lục Hàn muốn dìu dắt phò mã, cô thay ta hỏi tam ca xem nên ứng đối thế nào. Gần đây, Thị lang Hộ bộ Lư Cẩn Du chủ động mật đàm với phò mã về muối sắt, vận tải đường sông và đúc tiền; Mạnh gia, Từ gia cũng liên tiếp lấy lòng Tri Luật, gián tiếp quy phục phủ công chúa. Bản cung đoán tam ca đã sớm vì ta trải đường đoạt quyền sau này.
Nếu đã vậy, bản cung càng phải nắm rõ nội tình, tránh làm loạn thế cờ của tam ca, uổng phí tâm huyết của huynh ấy."
"Vâng, điện hạ. Thái tử điện hạ suy nghĩ chu toàn nhưng tâm lực có hạn, nên mới chậm trễ trong việc dặn dò, tuyệt không phải cố ý."
"Bản cung đương nhiên hiểu." – Trong đôi mắt phượng của Bùi Lâm gợn sóng nhẹ: "Mỗi lần tam ca ngã bệnh, bản cung lại chẳng gặp được huynh ấy. Thân thể huynh ấy không còn như xưa, không nên lao lực quá độ. Cô phải quản huynh ấy cho chặt vào."
Úy Sở Lăng ngẩn người, hai má ửng hồng: "Thái tử điện hạ đâu phải vi thần muốn quản là quản được…"
"Đây là nói thật hay là nói dối?" – Bùi Lâm liếc nàng đầy vẻ nghi ngờ rồi bật cười: "Úy đại tướng quân chẳng phải đã sớm biết rồi sao? Trong thiên hạ này, tam hoàng huynh của bản cung chỉ chịu để một mình cô quản thúc, sao mới nói hai câu đã ngượng ngùng đến thế?" – Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên, công chúa bỗng nghẹn lời: "…Cô… bản cung đâu có ý đó?"
Công chúa cố gắng giữ phong nghi, phất tay tiễn khách: "Haiz! Dù sao lòng cô cũng hướng về nhà rồi, mau về đi!"
Úy Sở Lăng nhe hàm răng trắng sáng, cười rạng rỡ: "Tuân mệnh!"
Bên này, Minh Hoa công chúa rốt cuộc cũng được lĩnh giáo vẻ ngang tàng bá đạo của Úy Sở Lăng sau nhiều năm lăn lộn trong quân doanh; còn bên kia, lục khúc bình phong vẫn không ngăn nổi tưởng tượng của chưởng môn phái Thiên Sơn Phó Quân Từ về phong thái như phong sương tái tuyết của tiểu sư thúc Muộn Tư Hồi.
Cho dù đôi tay vị cố nhân này từng vấy máu đồng môn của ông, thậm chí là máu tươi của mấy chục môn phái trong giang hồ.
Người này chẳng qua chỉ nói khẽ một câu: "Sư điệt, lâu rồi không gặp" đã khiến trong đầu Phó Quân Từ ong lên một tiếng, như lập tức bị gió tuyết đóng đinh khắp thân thể.
Là hắn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!