Thánh thượng lâm bệnh, mấy ngày liền chưa khai triều, chính sự đều do Thái tử thay mặt xử lý.
Ban ngày Bùi Việt tiếp kiến triều thần, phê duyệt tấu chương, ban đêm lại túc trực bên long sàng chăm sóc Bùi Vũ. Lúc này, eo lưng chàng vô cùng đau đớn, như có vô số mũi dùi sắc bén hung hăng khoét vào da thịt. Chàng lặng lẽ nhẫn nhịn, tay dùng khăn sạch lau mồ hôi cho Bùi Vũ, giữa đôi mày thanh lãnh giấu một tầng u uất căng thẳng.
Vị cửu ngũ chí tôn trên giường chậm rãi tỉnh lại, vừa nhìn thấy mái tóc bạc chói mắt và dung nhan tiều tụy của Thái tử, không khỏi trách nhẹ: "Thật là làm bậy! Xem con thành bộ dáng gì rồi! Chẳng phải trẫm đã bảo con về nghỉ ngơi rồi sao?"
"Phụ hoàng hôn mê mấy ngày, nhi thần thực sự lo lắng." – Đôi mắt Bùi Việt ửng đỏ.
Bùi Vũ có phần ngạc nhiên: "Trẫm hôn mê mấy ngày rồi?"
"Ngày thứ hai sau khi nhi thần trở về phủ Thái tử, phụ hoàng liền hôn mê. Trong thời gian ấy người có tỉnh lại một lần, dặn dò nhi thần tạm quản triều chính, sau đó thì hôn mê không tỉnh. Tính đến nay đã năm ngày." – Bùi Việt mím môi: "Phụ hoàng có muốn ăn chút cháo gạo không?"
"Ục—" – Dạ dày lên tiếng trước, lúc này Bùi Vũ mới chậm chạp cảm thấy thân thể hư nhược, đưa tay sờ trán, nói: "Vậy thì ăn chút đi."
Bùi Việt chăm sóc người vô cùng tỉ mỉ chu đáo, cũng không biết từ nhỏ chàng sống trong nhung lụa, rốt cuộc học được những việc này từ đâu. Trước kia Bùi Vũ luôn chê chàng thiếu sát phạt quyết đoán, nay trong lúc ốm đau được chàng đút ăn bát cháo mới thấy mỗi hành động của Thái tử đều đoan trang nhã nhặn lại không mất khí độ thanh quý, nơi nào cũng khiến người hài lòng.
"Nghe nói thân thể con đã khá lên nhiều, hai chân có khôi phục được chút cảm giác nào chưa?" – Sau khi ăn xong cháo, Bùi Vũ không nhịn được hỏi đến chứng bệnh ở chân chàng.
Bùi Việt rũ hàng mi: "Hồi phụ hoàng, vẫn chưa."
Tưởng mình chạm trúng nỗi đau của con, Bùi Vũ cố gắng an ủi: "Thời gian còn ngắn, cứ phối hợp điều trị rồi sẽ khá hơn."
"Vâng." – Bùi Việt khẽ đáp, nhận lấy bát thuốc đắng do Triệu Đức Tuyền lặng lẽ đưa tới, khuấy nhẹ thìa: "Để nhi thần hầu hạ phụ hoàng uống thuốc."
"Không cần, đưa đây." – Bùi Vũ cầm bát thuốc uống cạn một hơi, dư vị kia khiến ông cau mày thật mạnh: "Thuốc này chát đắng cực độ, chẳng khác gì hoàng liên."
Bùi Việt đưa cho ông một đĩa mứt nhỏ. Bùi Vũ xua tay, nghĩ đến Thái tử uống thuốc có lẽ còn nhiều hơn mình, mấy ngày trước vì chữa mắt mà phải ngày ngày chịu đựng nỗi đau kim châm chuyển mạch, nghe nói lần nào cũng mồ hôi ướt đẫm y phục, trong lòng không khỏi dâng lên một trận thương xót: "Tấm thân tàn này của con đều do Bùi Mẫn gây ra. Hắn bị tru sát trên phố Chu Tước cũng coi như nhân quả báo ứng, là ông trời trả lại con một lẽ công bằng."
Nghe vậy, tim Bùi Việt như bị người đâm một nhát rồi ngâm vào rượu đắng, đau xót khó nén.
Bùi Vũ thu hết biến hóa trên mặt chàng vào mắt, không nhịn được răn dạy: "Nếu con có được một nửa tâm tính tàn nhẫn của Bùi Mẫn cũng chẳng đến mức khiến trẫm phải hao tâm tổn sức như vậy!"
"Nhi thần bất hiếu."
"Nhưng con lại có một trái tim thất khiếu linh lung, hiểu được nhường nhịn yếu thế, lần nào cũng tính kế đến trên đầu trẫm." – Bùi Vũ nói tiếp.
Bùi Việt không biện giải, chỉ nói nhỏ: "Nhi thần quả thực có mưu đồ khác."
Bùi Vũ cười lạnh: "Nói xem, con mưu đồ cái gì?"
–
Khi Bùi Việt hồi phủ, trên mặt còn che một lớp khăn mỏng.
Chàng tự nhốt mình trong thư phòng, không cho bất kỳ ai vào hầu hạ.
Trương Hòa bó tay hết cách, đành tự sang Tây Uyển mời Úy Sở Lăng. Vừa gặp nàng, ông đã rơm rớm nước mắt: "Điện hạ có lẽ đã chịu hình phạt tát mặt."
Tim Úy Sở Lăng thắt lại, nàng như cơn gió lao thẳng tới Đông Uyển, đập cửa dồn dập: "Điện hạ! Điện hạ!"
"Cô đang nghỉ ngơi trong thư phòng, xin Quận chúa lần khác hãy đến." – Giọng Bùi Việt lộ ra chút suy yếu, nghẹn ngào và mệt mỏi.
Úy Sở Lăng càng thêm sốt ruột: "Thần thiếp thật sự có việc gấp cầu kiến! Nếu điện hạ nhất quyết không gặp, thiếp chỉ còn cách liều chết xông cửa!"
"Đừng xông!" – Bùi Việt khẽ ho hai tiếng: "Bảo mọi người trước cửa lui ra ba trượng, một mình nàng đẩy cửa vào."
Úy Sở Lăng vào phòng, khép cửa lại, chỉ thấy bóng chàng ẩn sau tấm bình phong.
"Bùi Uyên Thanh…" – Nàng nhẹ chân vòng qua bình phong, nửa quỳ trước xe lăn của chàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!