Khi Úy Sở Lăng trở về Tây Uyển của phủ Thái tử, Bùi Việt đã vào cung.
Sau hai đêm túc trực bên long sàng của Hoàng thượng, Bùi Việt quay về với đôi mắt đầy tơ máu, dưới hàng mi dài hằn một quầng thâm nhạt, trên mặt như phủ lớp sương mỏng.
Đã lâu không gặp chàng, Úy Sở Lăng có quá nhiều điều muốn nói với Bùi Việt. Thế nhưng sau khi khép cửa, nàng lại đẩy chàng ngã xuống giường, dùng dải lụa trói hai tay và cởi áo ngoài của chàng, rồi áp sát lên người chàng.
Toàn thân Bùi Việt bất giác căng cứng, ánh mắt khẽ chớp, con ngươi co rút phản chiếu dung nhan nàng.
Úy Sở Lăng cúi đầu, cắn mạnh lên vai phải chàng.
Một tiếng hít khẽ lướt qua tai. Nàng buông miệng nhìn xem, trên làn da trắng mịn như ngọc bên vai phải của chàng hằn một dấu răng sâu hoắm, tím đen pha đỏ sẫm, như thể chỉ cần thêm chút sức lực thì da thịt sẽ lập tức vỡ toạc, máu tươi tuôn trào.
Ngước mắt nhìn lên, ánh mắt của người bị cắn đầy vẻ ngây thơ.
Đôi môi nàng lại tiến sát vào dấu răng. Người nọ nghiêng đầu sang trái, mái tóc bạc theo đó trượt sang một bên, lộ ra bờ vai phải càng thêm trắng nõn, cổ, vai và xương quai xanh kéo thành một đường cong đẹp đẽ.
Như một lời mời gọi.
Úy Sở Lăng cười thầm, ác ý ngậm lấy dấu răng, răng khẽ chạm vào hõm da, tựa cắn tựa chưa cắn.
Hàng mi Bùi Việt khẽ run.
Chốc lát, đôi môi rời khỏi làn da, nụ hôn nóng bỏng, mãnh liệt, dày đặc rơi xuống các nơi khác, đến khi người dưới thân th* d*c hỗn loạn, khuôn mặt ửng hồng.
Sau đó, nàng mới nhắm đúng dấu răng trên vai phải, hàm răng ngọc chậm rãi cắn xuống.
Máu bỗng trào lên đầu lưỡi nàng, có vị tanh nhạt.
"Ưm…" – Đôi mắt Bùi Việt nhanh chóng phủ một tầng hơi nước.
"Đau không, điện hạ?" – Úy Sở Lăng hỏi.
Bùi Việt lắc đầu.
Môi Úy Sở Lăng vương máu tươi, đôi mắt sáng long lanh: "Điện hạ thích không?"
Bùi Việt không đáp.
"Ồ." – Úy Sở Lăng bôi cả vệt máu ấy lên môi chàng: "Muốn sao, điện hạ? Muốn thì nói ra."
Yết hầu Bùi Việt nhấp nhô, giọng khàn khàn: "Muốn."
"Được." – Đôi mắt trong veo như nước mùa thu của Úy Sở Lăng tràn đầy ý cười.
Nàng dốc hết thủ đoạn, vừa cho roi vừa cho ngọt, mây mưa hồi lâu mới dứt.
Sau đó, toàn thân Thái tử điện hạ đầy vết bầm tím, vô cùng thảm hại. Úy Sở Lăng tháo dải lụa, tựa đầu trên những vết thương chằng chịt ấy, cảm nhận sự phập phồng và run khẽ của người dưới thân, đầu ngón tay lướt qua những giọt nước óng ánh trên cơ bụng—
Nỗi đau lòng xót xa là bằng chứng cho sự sa đọa của nàng. Úy Sở Lăng chỉ mong có một khoảnh khắc, vị trí của mình trong lòng Bùi Việt vượt qua hết thảy mọi thứ trên đời.
Nàng thề tuyệt đối sẽ không cô phụ chàng.
Bùi Việt vốn đã mệt mỏi thiếu ngủ, lại trải qua một cuộc ân ái kịch liệt, hàng mi dài rũ xuống, cố gắng dựa vào cơn đau để giữ tỉnh táo.
Úy Sở Lăng vội gọi nước sạch và thuốc trị thương, cẩn thận lau người cho chàng, rồi tỉ mỉ bôi từng lớp Ngọc Cơ Cao để giảm đau lên những vết thương kia.
Quả nhiên, chàng rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Nhẹ nhàng đắp cho chàng tấm chăn vân sa mỏng nhẹ thoáng khí, sau đó Úy Sở Lăng mới có thời gian tắm rửa cho mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!