Chương 4: Trọng thần đàm đạo đêm khuya, tiểu lại lo sầu khó ngủ

Trận mưa lê thê suốt đêm rốt cuộc ngừng, ánh trăng soi rọi khiến cả sân viện nhuốm một màu sáng bạc trong trẻo.

Chúc Văn Viễn đứng lặng hồi lâu mới nhẹ nhàng khép cửa sổ.

Khi Phương Tế Thời được người dìu vào, ngẩng lên đã thấy Chúc Văn Viễn ngồi ngay ngắn nơi bàn trà, trước mặt bày sẵn một bộ chén cùng một vò rượu lâu năm. Lão không khỏi bật cười sang sảng: "Thái phó thật hiểu lòng ta nhất!"

Lâu nay bệnh nặng triền miên, ông đã rất lâu không nếm giọt rượu nào. Vừa mới ngồi xuống ông liền giơ tay định mở vò rượu quý ấy.

"Phương thượng thư khoan đã." – Chúc Văn Viễn đưa tay ngăn lại: "Còn có một vị quý nhân chưa đến."

"Không phải chỉ là tiệc chia tay giữa ta và huynh thôi sao? Thái phó mời thêm người khác tới làm gì?" – Phương Tế Thời kinh ngạc hỏi.

Chúc Văn Viễn khẽ mỉm cười: "Lần này bệ hạ rốt cuộc chịu thuận theo, chuẩn tấu cho huynh cáo lão hồi hương, phần lớn cũng nhờ vào vị quý nhân này. Ta mời hắn đến cũng để huynh biết mà cảm tạ, đừng mãi chẳng hay biết."

Phương Tế Thời còn đang sững sờ, bên ngoài vang lên một giọng nói sang sảng: "Thái phó vẫn thích nói giỡn như năm xưa."

Người nọ bước chân vững vàng, trên khuôn mặt là đôi mắt hùng dũng như sư tử. Không phải Tể tướng Tần Diên còn là ai?

Tần Diên vào cửa, sau lưng cửa phòng lập tức được hạ nhân đóng kín lại. Phương Tế Thời theo phản xạ định đứng lên hành lễ, nhưng Tần Diên đã cất lời: "Phương thượng thư xin đừng động. Huynh đã rời triều lâu ngày, tâm không ở hoàng thành mà hướng về quê cũ. Ta và huynh từ nay về sau chỉ còn giữ tình huynh đệ xưa cũ, không còn là đồng liêu, không cần khách sáo."

Khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày, hôm nay giọng của Tần Tướng quốc lại đặc biệt ôn hoà. Phương Tế Thời nghe vậy nước mắt bỗng rưng rưng. Ông gắng sức nuốt xuống nghẹn ngào nơi cổ họng mới chậm rãi nói: "Hạ quan… hổ thẹn với triều đình bồi dưỡng."

Tần Diên khẽ lắc đầu, vén áo ngồi xuống: "Phương thượng thư là nguyên lão hai triều, mấy chục năm cống hiến vì triều đình, công trạng chồng chất." – Ông nhìn thẳng vào mắt Phương Tế Thời, trầm giọng nói: "Không giấu gì huynh, những năm gần đây, ta cũng thường mộng thấy cố nhân vẫy gọi…Gạch ngói quê nhà, cây cỏ, gia súc, khói bếp, tiếng hát…Tất cả như thể cứa vào tim người.

Mỗi lần tỉnh lại, gối đẫm nước mắt."

Chúc Văn Viễn không ngờ Tần Diên lại mổ gan mổ ruột nói ra những lời như thế, nhất thời ngẩn người, rồi cũng bị xúc động, vành mắt đỏ hoe.

"Tế Thời huynh à…" – Trong tĩnh lặng, Tần Diên lại mở lời: "Trong kinh thành rộng lớn này, người muốn được buông bỏ đâu chỉ một mình huynh? Huynh có từng nghĩ vì sao Lư Cẩn Du, người dưới trướng huynh đã đủ năng lực đảm đương mọi việc, mà thánh thượng vẫn chưa chịu để huynh cáo lão hồi hương?"

Lời ấy như tiếng sét giữa đêm đen, khiến Phương Tế Thời ngây người hồi lâu, không đáp nổi một lời.

Tần Diên vẫn chưa dừng lại, từng chữ nói ra đều như dao chém: "Gánh núi nâng đỉnh, ngày đêm gắng sức, tâm mỏi chẳng lành…Thánh thượng đã gắng gượng nhiều năm, nay cũng như cung căng cạn lực. Giữ lại gương mặt lão thần quen thuộc như huynh chẳng qua chỉ để mượn sức huynh thêm một ngụm hơi tàn mà thôi."

"Tướng quốc, xin nói năng cẩn thận!" – Chúc Văn Viễn lập tức đứng bật dậy, mở hết cửa sổ lẫn cửa phòng, quét mắt kiểm tra bốn phía. May mà thị vệ và nô bộc đều đứng xa xa canh giữ, không ai tới gần. Ông thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa lại.

Tần Diên nhấp một ngụm rượu, giọng trầm ổn:" Thái phó không cần căng thẳng. Nếu không có thánh thượng ngầm cho phép, những lời này ta tuyệt đối không dám nói ra."

Chúc Văn Viễn lập tức khựng lại. Tần Diên nhìn sâu vào mắt ông, chậm rãi nói: "Trong lòng Thánh thượng, người xứng làm Trữ quân chỉ có duy nhất Thái tử. Chỉ tiếc rằng Thái tử vẫn còn thiếu sót thế lực và chỗ dựa. Lục hoàng tử từ đầu đến cuối chỉ là người để phòng hờ mà thôi."

Trong phòng lặng như tờ.

Một tiếng nổ lách tách vang lên, ngọn nến đỏ rực nổ nhẹ, thả ra tàn lửa u ám.

Chúc Văn Viễn nhìn vào đôi mắt sáng rực của Tần Diên, bất giác một luồng khí lạnh dọc sống lưng cuốn lên, khiến toàn thân ông như rơi vào hầm băng.

Ông vốn là người tận tâm phò trợ Thái tử. Thứ nhất, Thái tử là nhi tử duy nhất do Tiên hoàng hậu sinh ra, kế thừa đại thống là điều hiển nhiên. Thứ hai, Thái tử từ nhỏ đã lập chí làm minh quân, nay tài năng đã có phần hiện rõ. Thứ ba, từ thuở Thái tử còn thơ bé, chính ông đã đảm nhận chức Thái phó, tận tâm tận lực chỉ dạy, tình nghĩa không khác nào phụ tử. Thứ tư, tôn nhi ruột của ông là Chúc Minh cũng đã quyết một lòng theo Thái tử.

Về công về tư, ông đương nhiên nguyện ý phò trợ Thái tử đăng cơ xưng đế. Mà những toan tính trong lòng ông, bách quan văn võ trong triều đều biết mà không nói, coi như điều hiển nhiên.

Nhưng việc lập Thái tử, để Thái tử thừa kế đại thống xưa nay vẫn là việc phải giữ kín, lấy lui làm tiến, cẩn trọng từng bước, tuyệt đối kiêng kỵ nóng vội, bằng không chỉ một bước sai, toàn cục tan tành, thậm chí thân vong mạng diệt, kết cục thê thảm khôn xiết.

Chúc Văn Viễn nằm mơ cũng không ngờ hôm nay bệ hạ lại mượn miệng Tể tướng Tần Diên nói trắng ra với ông!

Lời của Tần Diên là thật hay là phép thử?

Chúc Văn Viễn bất động, sống lưng thẳng tắp như bị gió lạnh đông cứng. Phía bên kia, Phương Tế Thời cũng sững sờ đến mức không ngồi yên nổi.

Chuyện này…Nếu suy cho cùng chẳng phải mưu phản thì là gì? Mưu phản là trọng tội tru di cửu tộc a!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!