Chương 38: Giao dịch đường cùng, khúc tán ca giữa hoàng thành

Sau khi bị Thái tử điện hạ phạt tự úp mặt sám hối trong phòng suốt một đêm, thanh đao sắc bén mang tên Kinh Trập lập tức tuốt vỏ—

Khi Cố Trạch Diễn dẫn Long Nha cấm quân vây kín phủ Đại hoàng tử không một kẽ hở, Kinh Trập cưỡi ngựa thống lĩnh thiết kỵ tinh nhuệ của quân Úy gia phong tỏa dọc hai con đường lớn ở phố Chu Tước và Huyền Vũ. Tiếng vó sắt vang dội làm rung chuyển song cửa các phủ đệ quyền quý khắp kinh thành, giẫm nát lớp sương giá lạnh trong đêm cuối xuân.

Sáng sớm se lạnh. Trên cuối con đường lớn ở phố Huyền Vũ, tư binh của Lục hoàng tử đứng sừng sững như mũi gai sắt nhọn cùng với ánh mắt hung hiểm tựa loài sói. Còn ở đầu bên kia trên phố Chu Tước, phủ Thái tử đối diện từ xa với phủ Đại hoàng tử cũng được canh gác nghiêm ngặt, thành lũy kiên cố.

Bên trong bức tường son cao vút, Đại hoàng tử Bùi Mẫn ôm lấy Đại hoàng tử phi xinh đẹp mềm mại trong lòng, dịu dàng trấn an: "Liên nhi đừng sợ, bản cung nhất định sẽ vì nàng và đứa con trong bụng mở một con đường sống."

Mạc Liên ngẩng đầu, thấy nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt thanh tú của Bùi Mẫn, đầu ngón tay run rẩy chạm lên xương mày hắn. Nước mắt nàng lặng lẽ rơi, từ đó đau xót càng thêm nặng nề, không thể kìm nén. Nàng bật khóc nức nở, rất lâu sau mới nghẹn ngào nói: "Liên nhi nguyện cùng lang quân đồng sinh cộng tử."

"Vẫn ngốc như vậy." – Bùi Mẫn hôn nhẹ lên đầu ngón tay nàng: "Có được câu này của nàng, ta chết cũng không uổng."

Bốn bề hoàn toàn tĩnh lặng. Ngoài cửa sổ, tiếng chim vỗ cánh vang vọng rõ ràng. Ánh mắt Bùi Mẫn dừng lại trên cặp đèn lồng hoa sen mạ vàng treo hai bên tẩm điện, đó là lễ vật mừng đại hôn của hắn do Thái tử đưa tới.

Lễ vật chúc mừng được ghi chép suốt mười hai quyển sổ, trân châu bảo ngọc chất thành núi, rực rỡ muôn màu, gần như đều bị hắn khóa kín trong kho.

Chỉ riêng cặp đèn cung đình này, Mạc Liên thực sự yêu thích.

Buồn cười thay, hắn đã từng ra tay tàn độc với Thái tử như vậy, thế mà đến lúc rơi vào đường cùng, giữa kinh thành rộng lớn này, người duy nhất trong lòng hắn thật sự tin tưởng, có thể gửi gắm cô nhi trước lúc lâm chung mà không nuốt lời chỉ có Thái tử.

Từ biệt Mạc Liên, khoác áo choàng dài màu sương, Bùi Mẫn cầm trường kiếm, ngẩng đầu ung dung bước về phía cửa điện nguy nga. Mọi người trong phủ thấy vậy đều câm như hến, không ai dám cản.

"Kẽo kẹt—" Cánh cửa nặng nề chậm rãi mở ra.

Bên ngoài, Long Nha cấm quân đồng loạt siết chặt binh khí trong tay, nín thở đề phòng.

Chỉ thấy thân ảnh Đại hoàng tử cao gầy xuất hiện. Gương mặt ôn nhã điềm đạm vẫn bình thản như thường, nhưng trên chiếc cổ trắng nõn thon dài lại kề ngang một thanh trường kiếm lạnh lẽo. Lưỡi kiếm rạch qua làn da, máu chảy xuống, thấm ướt cổ áo, nhuộm thành một mảng đỏ thẫm chói mắt.

Hai tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, cao giọng hét lớn: "Mời Thái tử điện hạ ra gặp bản cung! Nói với hắn, ta biết rõ chân tướng vụ hỏa hoạn năm xưa ở điện Thiên Khải! Việc Lục hoàng tử rơi xuống hồ băng thuở nhỏ cũng không phải ngoài ý muốn! Nếu hắn không đến, ta sẽ mang theo bí mật lớn nhất hoàng cung này mà chết! Gian nịnh không trừ, U Nghiệp tất sẽ thất thủ!"

—U Nghiệp thất thủ. Những lời này buộc Bùi Việt không thể không đến.

Tuy nhiên, sau khi Bùi Mẫn sinh động phơi bày từng tội trạng ti tiện của Dao Quý phi và Ngự sử, Bùi Việt chỉ khẽ rũ mắt, lạnh nhạt nói: "Những điều huynh nói không đổi được mạng sống của vợ con huynh, bởi vì ta đã biết cả rồi."

Thân thể bị trói chặt của Bùi Mẫn đột ngột cứng đờ. Hắn ngẩng phắt đầu nhìn Thái tử: "Đệ biết? Đệ thực sự biết?"

"Vậy vì sao không nói với phụ hoàng? Vì sao còn đối xử tốt với Bùi Ngọc như vậy?" – Hắn quỳ lê từng chút về phía trước, hốc mắt đong đầy nước mắt, gào lên như dã thú bị dồn đến tuyệt lộ: "Hắn thậm chí còn không xứng mang họ Bùi! Vì sao đệ vẫn đối đãi với hắn như thế?! Đệ nói dối! Nhất định là đệ đang nói dối! Đệ không muốn cứu vợ con ta nên mới cố ý bịa đặt lừa ta!"

Môi mỏng Bùi Việt mím chặt: "Ta không nói dối. Hoàng huynh nói ta đối tốt với Bùi Ngọc, chẳng phải huynh cũng vậy sao? Tuy huynh hạ độc ta, nhưng từ đầu đến cuối chưa từng làm hại Bùi Ngọc… Ta vẫn luôn muốn biết, vì sao hoàng huynh lại hận ta đến mức này?"

"Hừ." – Hai tay bị trói sau lưng, Bùi Mẫn chỉ có thể mặc cho nước mắt trượt xuống gò má. Ánh mắt hắn lạnh băng, dứt khoát: "Bởi vì ta đã sớm nhìn thấu sự sủng ái mà phụ hoàng dành cho Bùi Ngọc chẳng qua chỉ là một vở kịch ông ta diễn ra để nâng đỡ đệ. Hư tình giả ý của phụ hoàng để Bùi Ngọc mang thân phận giả mà nhận lấy, chẳng phải vẹn cả đôi đường, ai nấy đều được lợi hay sao? Ta hà tất phải vạch trần… Huống chi, ta và Bùi Ngọc cũng giống nhau, chỉ khác là sự hèn mọn của ta bày ra trước mặt.

Đừng nói đến việc được phụ hoàng liếc mắt xem trọng, trong cung này thực sự có mấy ai chịu nhìn ta bằng con mắt kính trọng? Còn đệ, đệ và chúng ta vốn khác biệt một trời một vực. Cho dù là thân phận địa vị, hay quyền thế của cải, đệ vĩnh viễn được trời ưu ái, cao không với tới. Đệ từng nghe câu "treo sông đổ lửa" chưa? Nước sông treo cao dội xuống lửa, sao có thể không diệt*? Nếu chúng ta là lửa, thì đệ chính là dòng sông treo lơ lửng kia… Ta càng lúc càng đố kỵ đệ. Không biết từ bao giờ, đệ đã trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt ta. Cho nên, khi ta quyết định hủy diệt tất cả, người đầu tiên ta muốn trừ bỏ chính là đệ…"

(*: Trích từ ·. Ý nghĩa: Dùng thế lực áp đảo để tiêu diệt đối phương, tựa dòng sông ào ạt trút lên ngọn lửa, trong khoảnh khắc đã dập tắt hoàn toàn).

Giọng hắn chợt hạ xuống: "Trước kia ta cứ nghĩ, đệ đối với ta khác với Bùi Ngọc là vì xuất thân của ta và hắn không giống nhau. Nhưng nay nhìn lại mới hiểu, đệ chẳng qua cũng sớm nhận ra hắn bị treo trên ngọn lửa âm ỉ nên mới càng thêm để tâm che chở… Trước đây ta hận những lần đệ thỉnh thoảng ban ơn, tựa như bố thí. Đến hôm nay mới hiểu, thì ra đó chính là bảo vệ và chăm sóc… Còn nữa, năm ấy ta đến tuổi được lập phủ, từng nghe nói phủ đệ của ta sẽ đặt trên con đường cái ở Huyền Vũ, nhưng về sau phủ Đại hoàng tử lại tọa lạc ở phố Chu Tước. Ta tự hỏi chính mình, là ai đã thuyết phục được phụ hoàng? Dẫu trong lòng sớm có đáp án, ta vẫn cố chấp không chịu thừa nhận…"

Hắn ngửa mặt lên, nước mắt không ngừng trượt xuống, thấm ướt những vệt lệ đã bị gió hong khô: "Nhưng tam đệ à, ta đã không thể quay đầu nữa rồi. Kiếp sau nếu còn được làm huynh đệ, ta nhất định sẽ làm một huynh trưởng tốt… Chỉ mong đệ dốc sức bảo toàn cho vợ con ta… Đại ca cầu xin đệ…"

Hốc mắt Bùi Việt bỗng nhiên đỏ ngầu. Lớp vỏ bọc lạnh băng cứng rắn cố gắng gượng bấy lâu rốt cuộc không giữ nổi. Yết hầu chàng nhấp nhô lên xuống, những lời giao dịch mặc cả gần như tràn khỏi kẽ răng.

Thế nhưng Bùi Mẫn lại tưởng chàng không hề lay động, lập tức đổi giọng, tự mình nói tiếp: "Tam đệ có biết Mạc Liên chẳng qua chỉ là nữ nhi của một vị Trung lang tướng tứ phẩm, vì sao ta vẫn kiên quyết cưới nàng làm chính phi?"

Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười nhạt: "Năm đó phụ hoàng tổ chức yến tiệc thưởng hoa cho đệ, gần như tất cả nữ quyến đến tuổi xuất giá trong các gia tộc quan viên đều nhận được thiếp mời, nàng cũng không ngoại lệ. Nhưng khi các tiểu thư tụ tập ngắm hoa chuyện trò, nàng lại một mình nép dưới gốc cây, phe phẩy quạt đọc sách. Ta thấy nàng đặc biệt, bèn bước tới trò chuyện mới hay nàng nói năng lưu loát tao nhã, thú vị không tầm thường. Đôi ta trò chuyện rất vui vẻ hòa hợp.

Nàng bảo từ ngày biết đọc sách, nàng đã không thích cái tên của mình: "Trời còn thương xót cỏ dại nơi u tịch, huống chi con người sao có thể không khởi lòng trắc ẩn với vạn vật?*" Sau đó cha mẹ nói cho nàng biết, ý nghĩa của hai chữ "Mạc Liên" là con người chớ tự thương hại chính mình; dẫu có là loài cỏ u uẩn yếu mềm, đông tàn xuân sang sẽ lại phủ kín lối đi**. Chỉ cần kiên cường vượt qua khoảng thời gian gian nan, sớm muộn cũng sẽ có lúc xanh biếc ngút ngàn. Nàng được tiếp thêm dũng khí, từ đó biết yêu quý bản thân, càng thêm trân trọng chính mình. Khi đôi mắt nàng lấp lánh nhìn ta, cười nói: "Vương tôn công tử thì đã sao? Váy lụa của ta chẳng phải vì họ may", ta đã đem lòng yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên…"

(*: Trích từ của (). Ý nghĩa: Ngay cả những sinh mệnh nhỏ bé, thấp hèn cũng được thiên đạo đoái hoài).

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!