Có lẽ ánh mắt của Bùi Lâm quá mức nóng rực, Bùi Việt mới quay sang nhìn nàng: "Tịnh Hi, ta biết muội quen sống tự do phóng khoáng trên Thiên Sơn, nhưng nay đã ở kinh thành, với thân phận công chúa, muội vẫn phải giữ khuôn phép."
"Vâng, chỉ là váy của Úy Mộng An dính chút bùn nước, hoàng huynh đã mắng thần muội rồi." – Bùi Lâm bỗng nổi hứng đùa cợt, cố ý trêu chọc.
Khuôn mặt Bùi Việt lóe lên vẻ ngượng ngùng mất tự nhiên: "Không phải trách mắng… Từ nhỏ muội đã khác biệt, có chí khí bất phàm, vốn chẳng có gì không tốt. Nhưng muội đã muốn đoạt đích thì phải thận trọng từng bước, sớm lập uy tín mới tránh được sát cơ, mới có thể kế thừa ngôi vị."
"Hoàng huynh sáng suốt." – Bùi Lâm lập tức thu hồi vẻ bông đùa, cúi đầu trịnh trọng: "Thời cơ gấp gáp, thần muội lại quá buông lỏng lơ là, chỉ sợ sẽ mang đến tai họa. Hôm nay, thần muội xin hứa với hoàng huynh, trước khi nghiệp lớn hoàn thành, tất sẽ như đi trên băng mỏng, tuyệt không cô phụ sự phó thác của huynh."
Úy Sở Lăng cất hai chiếc ô trúc, ngẩng đầu thấy Bùi Việt đang ngồi thẳng lưng giữa sảnh, Bùi Lâm đứng phía trước hành lễ. Lúc này mưa rơi rả rích, trời lờ mờ tối, ngọn nến bập bùng, nàng hoảng hốt tưởng mình và hai người họ không cùng thế giới, bước chân bỗng dừng lại.
Trong sân viện xanh mướt ẩm ướt, phảng phất hương thơm của cỏ non. Một luồng gió mạnh lướt qua, thổi bay làn hương thơm mát, mơn man đóa hoa lê bên mái tóc nàng; những cánh hoa mềm mại khẽ lay động theo đuôi tóc và vạt váy, còn lưng nàng vẫn thẳng tắp, thanh kiếm treo bên hông im lìm, thời gian dường như ngưng đọng vào khoảnh khắc này.
Bùi Lâm dường như cảm nhận được, yên lặng quay người. Sóng mắt nàng lay động, tươi cười ngọt ngào: "Cảnh đẹp giai nhân thế này, khó trách ánh mắt hoàng huynh đầy ý thơ. Mộng An mau tới đây, ta có chuyện quan trọng muốn thương nghị với cô, đừng làm chúng ta phân tâm."
Bị nụ cười ấy mê hoặc, Úy Sở Lăng nhấc chân bước qua bậc cửa, đến khi đứng bên án thư, muốn hối hận thì đã muộn.
Muốn xé đi những trang giấy tội lỗi chất chồng của một người, phải có một trái tim kiên định đến mức nào?
Thủ đoạn phải cứng rắn linh hoạt mới có thể quét sạch kỷ cương, không khiến triều cục chao đảo; phải lấy thiên hạ làm trách nhiệm mới có thể bỏ qua ân oán cá nhân, nuốt xuống mọi bi thương và ủy khuất.
Bùi Việt vẫn không nhắc đến bí mật về Lục hoàng tử, chỉ tỉ mỉ phân tích quyền lực của Đại hoàng tử và Lục hoàng tử cùng những ưu nhược điểm giao thoa tương khắc rồi cố gắng hóa giải, xây dựng cho Bùi Lâm một nền tảng mới.
Quyền mưu là thứ nghe thôi đã thấy mệt mỏi.
Ánh mắt Úy Sở Lăng vô tình lướt qua lò hương đặt cạnh bàn, định pha cho họ hai chén trà nóng, nhưng nàng vô tình nhìn thấy Nguyệt Nha Lệnh đang nằm yên tĩnh ở góc bàn, dưới lệnh bài còn đè một bức thư.
Nàng nhớ rõ khi ở Ký Châu, Bùi Việt từng trao Nguyệt Nha Lệnh cho một thư sinh tên Chu Chính.
Chẳng lẽ… Mân Sơn Hương xảy ra chuyện?
Tim nàng đập thình thịch, ngón tay lướt nhanh mở ra thư—
"Chân long khắc đích, hoàng mạch đoạn tuyệt, thọ mệnh chẳng dài, lầm nước hại dân."
Đây không phải bức thư cầu cứu như nàng tưởng. Mà là bát tự phán mệnh của Tư Thiên Giám.
Mười sáu chữ hỗn xược đáng nguyền rủa!
Úy Sở Lăng lùi nửa bước, dùng nội lực nghiền nát tờ giấy thành tro bụi.
Nhưng nét bút đó chính là của Bùi Việt.
Đây là bản mệnh văn tiên tri mà chàng tự viết cho chính mình!
Loại phán mệnh này suốt mấy trăm năm chưa từng xuất hiện. Theo tổ chế, Bùi Việt sẽ bị tước bỏ phong hào Thái tử. Tư Thiên Giám còn phải vì chàng mà xin một trận "Thần Phạt" để chuộc tội, từ "người được thiên mệnh chọn" thi hành. Khi "rửa sạch tội nghiệt bằng máu", chàng sẽ bị giam trong Tháp Lưu Ly, ngày đêm sao chép kinh phật cầu phúc cho thiên hạ.
Như vậy dù trời sinh trường thọ, cũng sẽ bị hành hạ thành "thọ mệnh chẳng dài"!
Ngọn nến đã cháy quá nửa, đến khi Minh Hoa công chúa rời đi, cảm xúc hỗn loạn của Úy Sở Lăng vẫn chưa lắng xuống.
Nàng khóa cửa thư phòng, rồi thô bạo kéo Bùi Việt khỏi xe lăn, đẩy xuống giường La Hán. Dải lụa mềm xuyên qua song gỗ khắc hoa chặt chẽ trói lấy hai tay chàng. Nàng không hay biết đôi mắt mình đã đỏ ngầu, ẩn hiện dấu hiệu của tẩu hỏa nhập ma.
Bùi Việt nhìn chằm chằm gương mặt của Úy Mộng An, trong lòng lo lắng đến cực điểm. Chàng hận bản thân sơ suất đặt tờ phán mệnh trên bàn, càng hận chính mình xem nhẹ hiểm họa tiềm tàng trong võ công của nàng, không kiên quyết yêu cầu các cao thủ giải quyết vấn đề tắc nghẽn trong nội lực cho nàng trước, còn để nàng hao tổn tâm thần và chân khí chữa mắt cho mình!
Chỉ cần nàng tẩu hỏa nhập ma lần nữa sẽ hóa ngây dại, thậm chí mất mạng!
Nghĩ đến đây, Bùi Việt ép buộc bản thân thả lỏng, trong lòng hạ quyết tâm dù Úy Mộng An muốn đánh muốn giết, chàng đều tùy ý nàng, tuyệt không để nàng chịu thêm chút k*ch th*ch nào…
Không ngờ dáng vẻ ngoan ngoãn thuận theo ấy lại khiến Úy Mộng An hoàn toàn nổi giận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!