Chương 36: Cố nhân qua đời, giằng co trong rừng mai

Cây lê trong phủ Thái tử đã trăm năm tuổi, cành lá xum xuê, mỗi độ hoa nở lại trắng xóa như biển.

Hôm nay trời quang mây tạnh. Dưới bầu trời xanh biếc, hàng vạn đóa hoa lê rực rỡ, lấp lánh điểm xuyết trên cành, tầng tầng lớp lớp như mây trôi tuyết bay.

Năm vị tông sư Hợp Nhất Cảnh gồm Đại nguyên soái Úy Chiêu, An Nam vương Phàn Dương, Việt Anh vương Tịch Thiền Tinh, Xương Ấp quận chúa Úy Sở Lăng và chưởng môn phái Thiên Sơn Phó Quân Từ đang quây quần bên nhau, cùng uống rượu hoa lê.

Những ngày qua, họ dẫn dắt chân khí theo quỹ đạo ngân châm của Viện trưởng Thái y viện Tào đại nhân, tuần tự vận hành qua kinh mạch của Thái tử, rồi chậm rãi đẩy xuống đan điền. Phương pháp nghe thì đơn giản, nhưng cực kỳ hao tổn tâm thần. Chỉ cần có chút sơ suất, một tia chân khí liền phân thành năm sợi quấn quanh cột sống của người bệnh rồi thoát ra, trên da thịt lập tức xuất hiện những đốm máu hình hoa mai. Cách này yêu cầu công phu nội lực phải cực kỳ tinh thâm.

Dù là năm cao thủ Hợp Nhất Cảnh mỗi lần thi triển xong cũng phải điều tức hơn nửa ngày.

May thay Thái tử tuy sống trong nhung lụa nhưng có thể nhịn đau chịu khổ, vô cùng phối hợp, vậy nên tiến độ trị liệu rất nhanh chóng—đôi mắt chàng đã dần nhìn thấy mọi vật.

Đó là lý do hôm nay năm người nâng chén chúc mừng dưới gốc cây lê.

Rượu trong ly trong vắt, cánh hoa trắng bồng bềnh trôi nổi; uống vào êm dịu nhu hòa, thơm ngát thanh ngọt, thoang thoảng vị chua nhẹ. Uống rượu dưới tán hoa càng mang ý vị tao nhã, thanh lịch.

Những cực khổ phải chịu, công sức bỏ ra cũng không hề uổng phí, chẳng phải nên thống khoái?

Giữa lúc đang vui vẻ, bỗng nghe tiếng gió phá không, mái ngói bị giẫm nát. Mọi người quay đầu, chỉ thấy một bóng đen đáp xuống nóc nhà xa xa, chính là Bùi đô úy Bùi Kinh Trập mới được ban quốc họ.

"Thân tín cũ của điện hạ là Hạ Phi đang mệnh treo tơ mỏng! Thỉnh chư vị lập tức tới điện Thừa Càn, hỗ trợ Tào viện trưởng cứu người!"

Đến điện Thừa Càn, bước chân họ bị đôi mày u sầu của Tào viện trưởng ngăn lại. Từ xa nhìn về phía giường chỉ thấy khuôn mặt hấp hối của Hạ Phi, khung xương cao lớn bọc một lớp da mỏng, đôi mắt vô hồn, khí tức tử vong xám trắng hiện lên mặt, hô hấp thưa thớt nặng nề. Chưa kịp nhìn lần hai, Thái tử đã ra hiệu cho Trương Hoà buông màn sa xuống. Bóng dáng kia lập tức hóa thành mơ hồ như một luồng gió rét đột nhiên quét qua ngày xuân trong trẻo.

Lúc này, Chúc Minh và Đoạn Hành Chi cũng vội tới. Huyền Triệt nhìn hai người, cả ba liền vén màn tiến đến trước giường.

Thái tử điện hạ cúi đầu lặng lẽ. Trong điện yên tĩnh như chết, chỉ nghe thấy tiếng thở khò khè cố sức của Hạ Phi.

Chốc lát, Huyền Triệt siết chặt tay vịn xe lăn, mạnh mẽ lắc đầu.

"Bùi Việt." – Úy Sở Lăng bật gọi.

Huyền Triệt ngẩng đầu nhìn nàng.

Ánh mắt ấy vô cùng phức tạp, khó quên, tràn ngập sự kinh hoàng tuyệt vọng, muốn tan nát cõi lòng, lại xen lẫn chút giải thoát, quyến luyến, thù hận và ấm áp. Linh hồn Úy Sở Lăng như bị nó mê hoặc, không thể nhúc nhích.

"Cô ở đây." – Hồi lâu, chàng nói: "Tuy hắn đi rồi… nhưng chưa hề biến mất."

Dứt lời, chàng đẩy xe lăn vào trong màn sa, nắm lấy bàn tay phải của Hạ Phi: "Hạ Phi, an tâm đi thôi. Người ngươi muốn chăm sóc, cô sẽ thay ngươi che chở. Sự công bằng mà ngươi muốn, cô cũng sẽ thay ngươi đòi lại. Bao năm nay ngươi chịu khổ rồi. Những gì cô nợ ngươi và mẫu thân ngươi… cô nhất định sẽ trả. Ngươi yên tâm, cô có thể chịu đựng, cũng có thể gánh vác.

Cô sẽ không bao giờ làm kẻ hèn nhát nữa."

Hạ Phi thật sự ra đi. Chúc Minh và Đoạn Hành Chi đưa tay áo lau nước mắt.

Bên ngoài điện, bầu trời trong xanh thẳm, hoa lê lấp lánh dưới ánh nắng, hết thảy tựa đang còn trong mộng.

Hạ Phi là con trai nhũ mẫu Tô Tú Mai của Thái tử, mới vừa qua tuổi nhược quán đã bạc mệnh. Thi hài được an táng long trọng trong rừng mai ở ngoại thành phía đông U Nghiệp.

Trong rừng mai có nhiều gốc mai cổ thụ được chuyển từ Mai viên của Đông Cung sang, cách tường phủ Thái tử chừng ba thước. Lúc này hoa mai đã tàn, khuất vào trong mùa xuân sâu thẳm; nhưng cành mai vẫn thanh nhã hữu tình, mang vẻ cổ kính cương nghị mà linh động, tạo thành một mái vòm dưới bầu trời xanh biếc, toát lên vẻ thanh cao, thuần khiết.

Thế mà chỉ trong thoáng chốc, nơi thanh u bỗng nổi phong ba, binh đao ào ạt, đao kiếm va nhau leng keng chát chúa.

"Vô lễ! Mau lùi xuống cho bản cung! Trước mặt Thái tử dám động võ, chán sống rồi sao?!" – Bùi Ngọc quay sang quát lớn với thuộc hạ.

Hắn nhìn về phía nghi trượng của Thái tử, trong mắt lập lòe sự phẫn nộ khó kìm nén, chắp tay nói: "Xin điện hạ thứ lỗi thần đệ quản lý không nghiêm. Thần đệ chỉ muốn bái tế cố nhân, mong hoàng huynh ban cho thần đệ ân huệ này."

Thái tử ngồi nghiêng dưới tán mai, tóc bạc áo trắng, như một nắm tuyết giữa trời xuân. Sống mũi thanh tú, đầu ngón tay như ngọc, nhưng trong ánh sáng lưu ly ấy lại ẩn chứa sự lạnh lẽo như băng tan tuyết chảy, khiến người nhìn đã sợ hãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!