Chương 35: Phụ tử tâm sự, lấy lui làm tiến

Huyền Triệt ngủ một giấc thật sâu tại Đông Noãn Các, lúc tỉnh dậy, trăng đã lên cao ở phương Đông.

Hắn ngơ ngác ngồi dậy, lắng nghe động tĩnh trong phòng, chờ tiếng người dẫn dắt phương hướng.

Quả nhiên, bên giường lập tức có kẻ cung kính nói: "Thái tử điện hạ, ngài đã tỉnh. Nô tài lập tức bẩm báo Thánh thượng."

"Đa tạ. Hiện tại là canh giờ nào?"

"Hồi điện hạ, là giờ Tuất."

"Được rồi. Không cần người hầu hạ trong phòng, các ngươi canh giữ ngoài các là được."

"Vâng, thưa điện hạ. Nô tài cáo lui."

Khi Bùi Vũ bước vào noãn các, Huyền Triệt đang chân trần ngồi bên cạnh thùng tranh, trong lòng ôm một cuộn giấy, hai tay mò mẫm tháo nút dây.

"Bùi Việt, con đang làm gì đó?"

Thanh âm đột ngột khiến Huyền Triệt giật nảy mình. Đôi mắt hắn trợn to, muốn đổi tư thế ngồi thành quỳ nhưng không làm được, chỉ đành phủ phục xuống đất: "Nhi thần thất lễ, xin phụ hoàng trách phạt."

Cuộn tranh trong tay được đặt xuống vội vàng, hoặc vì nút thắt đã lỏng, liền trải ra một đoạn — chính là bức Vạn Thọ Đồ mà Bùi Việt chưa hoàn thành.

Bùi Vũ nhất thời vừa đau vừa giận: "Hôm nay là ai trực đêm tại Đông Noãn Các?!"

"Phụ hoàng, là nhi thần bảo họ lui xuống." – Huyền Triệt giải thích.

"Thật hồ đồ! Con đuổi hết người…" – Hoàng đế bỗng chốc sững lại, chợt nhận ra Thái tử lấy được bức họa bằng cách nào, âm thanh lập tức căng chặt: "Con… là bò lên lấy ư…"

Đáy lòng ông như bị kim châm xuyên thấu, đau đớn khó chịu. Bùi Vũ hít sâu một hơi: "Con là Thái tử đương triều, mọi việc chỉ cần sai người làm. Hà tất khiến bản thân thành bộ dạng chật vật thế này?"

Tất nhiên là cố ý rồi, Huyền Triệt nghĩ thầm.

Hoàng đế đặt bức Vạn Thọ Đồ do Bùi Việt dâng tặng hàng năm trong chiếc bình hoa sen tam sắc bên cạnh án thư tại Đông Noãn Các, nhìn có vẻ tùy ý nhưng kỳ thực rất quý trọng.

Đêm nay, hắn muốn k*ch th*ch tối đa sự mềm lòng và áy náy của phụ hoàng đối với Bùi Việt, tiếc rằng vẫn không vượt qua được nỗi sợ, không dám hạ quyết tâm đánh ngã giá cắm nến…

Hoang đường cần gì lý do? Hoàng đế giết Mặc thị nào có lý do. Năm châu lũ hạn thay phiên, bách tính cũng chẳng nơi kêu oan.

Huyền Triệt chỉ im lặng không nói.

Bùi Việt dốc cạn tinh lực và tâm huyết, tự đày đọa mình thành bộ dạng không còn sức sống như thế, Huyền Triệt không tin phụ hoàng nhìn thấy hàng trăm, hàng nghìn chữ "thọ" dày đặc, có hình thái khác nhau, nét bút gượng gạo kia cùng vết chai sần trên ngón trỏ tay phải gầy gò, mà còn có thể nhẫn tâm trách phạt.

Sau một hồi yên tĩnh giằng co, quả nhiên hoàng đế là người thỏa hiệp trước: "Thôi, lần này trẫm tha cho con. Nếu còn có lần sau, coi chừng tánh mạng của thuộc hạ con."

"Nhi thần không dám nữa, tạ phụ hoàng khai ân."

"Bình thân." – Hoàng đế đích thân đến đỡ hắn.

Huyền Triệt sững người trong thoáng chốc, trên mặt lộ vẻ kinh hoảng xen lẫn mừng rỡ, đôi mắt phủ đầy mây mù nháy mắt trong trẻo như ngọc khảm lưu ly. Vì chân không có sức, hắn phải dùng hai tay ôm lấy vai hoàng đế, thuận theo sức ông mà đứng dậy.

Nhẹ quá! Đây sao có thể là trọng lượng của một nam tử trưởng thành? Bùi Vũ cau mày, cúi người bế thốc hắn lên.

"Phụ hoàng!" – Huyền Triệt hoảng hốt.

Bùi Vũ đặt hắn lên giường, nghiêm túc nói: "Thân thể Thái tử quá đỗi gầy yếu, phải cố gắng ăn uống đầy đủ."

Huyền Triệt rủ mi mắt xuống: "Vâng, thưa phụ hoàng."

"Người đâu, truyền thiện!" – Bùi Vũ đè xuống lửa giận lẫn đau lòng, liền gọi mười hai món dược thiện thanh đạm, bồi bổ khí huyết. Cuối cùng, Huyền Triệt khẽ nói: "Phụ hoàng… nhi thần muốn ăn giá đỗ trộn đậu phụ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!