Chương 33: Khoảnh khắc đẹp đẽ, chứng ly hồn

Ý niệm kiều diễm vừa chớm nở đã nhanh chóng tan biến, trong lòng Úy Sở Lăng chỉ còn lại một nỗi buồn man mác, cảm giác hụt hẫng khó tả. Nàng ngoan ngoãn như một tỳ nữ, lặng lẽ lau người cho chàng, bao nhiêu nghi vấn xoay vòng trong đầu nhưng không biết làm sao mở miệng.

Bất chợt, Bùi Việt nắm lấy tay nàng: "Không sao."

Úy Sở Lăng ngẩng đầu, thấy chàng nghiêng mặt, tránh ánh mắt của nàng, từ hai gò má đến cổ đều nhuốm một tầng ửng đỏ nhàn nhạt.

Nỗi thất vọng ban nãy lập tức biến mất. Nàng trở tay nắm lấy cổ tay chàng: "Điện hạ."

Bùi Việt thoáng cứng đờ, lông mi khẽ rung động tựa cánh bướm sắp bay, chỉ là chàng chẳng còn đường lẩn tránh, dù hơi thở đã rối loạn, chàng chỉ có thể căng người ngồi đó, rồi lại cố gắng thả lỏng.

Chỉ tiếc trong mắt Úy Sở Lăng, đây chính là thời khắc tốt nhất để đi săn.

"Xoạt" một tiếng, nàng ném cái khăn vào thùng gỗ, rồi đứng dậy hôn lên đôi môi của con mồi.

Con mồi dường như bị đánh trúng chỗ yếu hại, cả người tê dại, không dám nhúc nhích. Úy Sở Lăng liền thừa thắng xông lên, tiến quân thần tốc, công thành đoạt đất…

Dần dần, Bùi Việt bắt đầu đáp lại nụ hôn ấy.

Nàng vừa xúc động đến muốn rơi lệ, lại vừa đắc ý muốn phá lên cười ba tiếng, nhưng nghĩ đến thân thể chàng còn yếu, nàng không dám đốt lửa quá mạnh mà phá hủy cả thành trì, đành dừng lại đúng lúc, vẫn còn chưa mãn nguyện.

Đôi môi con mồi vẫn hơi hé mở, đỏ thắm và ướt át. Khi nhận ra kẻ đi săn đã dừng cuộc săn đuổi, môi chàng tự nhiên khép lại. Dù ánh mắt còn cháy lên ngọn lửa d*c v*ng chưa chịu tắt, yết hầu chàng chỉ khẽ chuyển động rồi không còn động tác nào khác, thật ngoan ngoãn và khắc chế.

Úy Sở Lăng phấn khích tới mức yêu thích không ngừng, gần như muốn cúi xuống cắn mạnh vào cổ họng, phá vỡ yết hầu chàng.

"Bùi Uyên Thanh, chàng có biết không? Ta hận kẻ đã hạ thôi tình hương lên người ta, lợi dụng ta để hại chàng, may mắn nàng thất bại. Nhưng giờ phút này, ta phải thừa nhận… ta rất cảm kích thủ đoạn của nàng…" – Giọng nàng không giấu nổi sự hân hoan, nhưng cuối cùng âm thanh dần run rẩy rồi vỡ vụn.

"Thực xin lỗi." – Bùi Việt lập tức đưa tay ôm lấy nàng.

Úy Sở Lăng khép mắt, điều hòa hơi thở.

Một lúc lâu sau, nàng mới nói: "Không sao. Giờ phải nói chính sự."

Cơn mưa nhỏ lại kéo đến, rả rích rơi xuống khung cửa sổ, cánh cửa khép hờ, lộ ra một nhành hoa lê thanh khiết.

Hoa văn hoa lê trên áo bào trắng tinh của Thuận Quý Phi chợt hiện lên trong đầu nàng, mà nàng cũng không dám nói ra phỏng đoán của mình với Bùi Việt.

Sợ chàng nhớ đến chuyện thôi tình hương, nàng chủ động nhắc đến Đại hoàng tử Bùi Mẫn, có lẽ đối với Bùi Việt, chuyện này sẽ ít tàn nhẫn hơn.

"Nếu ta nói, đại hoàng huynh của chàng thực chất là kẻ mặt người dạ thú, sớm muốn trừ khử chàng. Bệ hạ cũng đã phát hiện và đang từng bước chém đi đôi cánh của hắn, cuối cùng sẽ chấm dứt hắn… chàng nghĩ thế nào?" – Úy Sở Lăng nắm chặt mép giường, nghiêng đầu nhìn thẳng vào mặt chàng: "Chàng có hận hắn không?"

Vẻ mặt Bùi Việt trống rỗng trong chớp mắt, rồi chàng khẽ cười khổ: "Hận chứ."

"Hận thù, oán hận, hối hận đều tồn tại. Nhưng bài học lớn nhất ta học được trong nhiều năm sống ở thâm cung chính là cách giải thoát bản thân khỏi thù hận." – Đôi mắt chàng bị nỗi bi thương thấm ướt hoàn toàn, giọng nói nhẹ như lông vũ: "Ta từng rất đau khổ. Trái tim ta vì xoa dịu nỗi đau ấy đã sinh ra một ngọn lửa thù hận khủng khiếp. Từ đó, ngày ngày ta đều phải cõng nó trên lưng, nặng nề đến mức gần như bẻ gãy cả sống lưng ta, khiến ta ngay cả hô hấp cũng khó khăn.

Sau này ta mới dần hiểu, hóa ra đau khổ trong đời không thể tránh khỏi, cũng không thể thay thế bằng thù hận… Thứ có thể xoa dịu thống khổ không phải là thù hận mà là tình yêu và hạnh phúc."

Chàng cứ thế thản nhiên bóc ra lớp vảy mỏng manh mà mình đã khó nhọc kết lại, để nàng nhìn thấy tận cùng vết thương nơi linh hồn mình.

Trong lồng ngực và cổ họng Úy Sở Lăng đột nhiên dâng lên vị tanh của máu.

Người thật sự từng được yêu thương sao? Người đã bao giờ được hạnh phúc sao? Nàng rất muốn hỏi chàng như thế.

Bùi Việt ngước mắt lên, trong đáy mắt như mặt hồ tĩnh lặng đang phủ một tầng sương mỏng: "Mộng An, ta không vô tội như nàng tưởng đâu."

"Ha ha." – Úy Sở Lăng bật cười vì giận: "Trong chốn thâm cung đầy mưu mô và lừa gạt, từ bé chàng đã là Thái tử một nước. Nếu không sớm tỉnh táo, không biết vận dụng chút thủ đoạn giữ mạng, chàng đã sớm vạn kiếp bất phục rồi. Quân tử không đứng dưới bức tường đổ nát. Người mang trách nhiệm với thiên hạ, chỉ cần tận lực hành đạo mà chết, cũng không thẹn với sách sử ngàn thu. Nghĩ tới ta thân chinh nhiều năm, lưỡi đao l**m máu, chưa từng tự nhận mình vô tội, cũng chưa từng hối hận.

Bùi Việt, ta kính chàng là bậc đại trượng phu, về sau đừng nói những lời này nữa, uổng công ta coi trọng chàng."

"Quả là khí khái quốc sĩ, phong độ của đại tướng." – Bùi Việt mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt. Dưới con ngươi trong veo xanh biếc ấy như có thứ gì đang âm thầm vỡ vụn, bóng tối âm u dần dâng lên, tựa muốn nuốt chửng mùa xuân cuối cùng: "Nếu ta nói, thật ra chính ta là người đã nghĩ cách để phụ hoàng điều nàng từ Tây Bắc trở về, phái nàng đến Tây Sở diệt phỉ, cố ý khiến nàng rơi vào tình thế nguy hiểm, xung đột liên miên thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!