Chương 32: Giấc mộng sau cơn mưa, dã tâm rõ ràng

Editor: bắt đầu từ chương này là bước ngoặt chuyển biến tình cảm của hai người nên mình đổi xưng hô thành chàng nhé.

Mưa tạnh mây tan, hoa lê vừa được gột rửa.

Gió thổi thoáng qua, hương mềm quyện bóng, chẳng phụ xuân sắc nhân gian.

Trong màn trướng, Thái tử điện hạ đang nhắm mắt giả ngủ, chợt thấy ai đó dùng đầu ngón tay nghịch ngợm khẽ quét lên hàng mi của mình.

Vành tai người nọ hồng đến nhỏ máu, cuối cùng chàng cũng mở mắt, muốn nghiêng đầu nhìn chủ nhân của ngón tay kia.

Ánh mắt chàng tán loạn, nhưng con ngươi vẫn sáng ngời, tựa hồ nước sâu chứa đầy vụn băng, tại khe nứt bình lặng ấy, từng sợi tơ tình đang nhè nhẹ dâng lên.

Úy Sở Lăng giả vờ bất mãn: "Thế nào, muốn quỵt nợ à?"

"Không dám."

- Thái tử điện hạ cụp mi mắt xuống: "Ta nhất định sẽ tận lực hoàn trả."

"Vậy thì tốt." – Úy Sở Lăng nói: "Trước khi phủ Xương Ấp quận chúa xây xong, bản quận chúa sẽ tá túc ở phủ Thái tử."

"Mộng An…"

"Đừng khuyên." – Úy Sở Lăng liếc xéo chàng một cái: "Trừ phi chàng hạ lệnh cho cấm vệ quân đuổi ta đi, hoặc Thánh thượng ban chỉ bảo ta rời phủ. Nếu không, ta sẽ bám riết không rời. Cũng đừng nói với ta nào là tổn hại thanh danh, Úy Sở Lăng ta đường đường là nữ trung hào kiệt, thiên hạ bao nhiêu nam tử tốt cho ta chọn, điện hạ không cần phải bận lòng."

"Ta không có ý ấy."

"Thế thì tốt." – Úy Sở Lăng thoáng thấy vẻ mệt mỏi trên mặt chàng, bèn giả bộ ngáp một cái: "Bản quận chúa buồn ngủ rồi, trời có sập xuống cũng đợi ta tỉnh dậy rồi hãy chống…"

Nàng áp mặt vào vai chàng, âm thanh trở nên mơ hồ: "Điện hạ, chàng trước bồi ta ngủ một giấc thật ngon."

Vốn chỉ định giả ngủ, vậy mà Uý Mộng An lại bất giác rơi vào một giấc mộng dài.

Nàng mơ thấy một ít chuyện cũ rối ren, mơ thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Đại Lý Tự Thiếu khanh Từ Túc và Công Bộ lang trung Chúc Minh khi cùng nàng bàn việc.

Khi ấy, Bùi Việt bị Nhị hoàng tử Lệ Thịnh A Sử Na Hàn bắt đi, sống chết không rõ. Trong cơn suy sụp đến cực điểm, nàng đã phóng hỏa thiêu rụi Tứ Hải Cơ Quát Đường thành tro bụi. Việc đầu tiên Từ Túc làm khi đến Ký Châu chính là trầm mặt nhìn nàng, nói: "Tướng quân hành sự quá nóng nảy. Từ nay về sau, mỗi lần ngài muốn phá một sát cục mà Lệ Thịnh bày sẵn, đều phải gọi ta đi cùng.

Những cơ quan bẫy rập ấy, bất luận lớn nhỏ, không được cố ý phá hủy, đều phải để ta xem qua."

"Lương Quận ở Dự Châu, nằm giữa Trung Nguyên, nông canh hưng thịnh, than, sắt, gỗ dồi dào, đất đai phồn hoa giàu có. Mặc thị bám rễ nơi này, dùng kỹ nghệ cơ quan kết hợp nghề mộc cao siêu và thuật luyện sắt tinh vi thành danh, rồi dần vươn sang các ngành nghề khác, cuối cùng trở thành đại thụ che trời ở Dự Châu, thậm chí cả Yến Xích. Còn huyện Du Thịnh ở quận Lưu Xuyên, Ký Châu, ngoài việc có nhiều thổ phỉ, còn nổi danh bằng nghề đóng thuyền, thông thương với Lương Quận dọc sông Lam.

Địa phận ấy từng nằm trong bóng che của Mặc thị, vì vậy trở thành nơi đầu tiên để Mặc thị cấu kết Lệ Thịnh bày trận. Xét đến những sát cục của chúng thường được bố trí trong hang ổ thổ phỉ nơi rừng núi, đâu đâu cũng thấy gỗ du, sát khí đa phần là cơ quan của Mặc thị, tội danh Mặc thị thông địch phản quốc gần như có thể kết luận."

Sắc mặt Từ Túc ngưng trọng: "Nhưng công cuộc cấu kết với địch chuẩn bị suốt bốn năm này, chỉ dựa vào Mặc thị gần như diệt tộc không thể làm được… Rốt cuộc là ai trong triều thuyết phục được bệ hạ, khiến ngài ấy phái Uý tướng quân đi vùng ven sông Lam dẹp phỉ?"

Trong mắt Chúc Minh lóe lên một tia khác lạ: "Là Tần tướng, nhưng Tần tướng tuyệt đối không thể là đồng đảng của Mặc thị và Lệ Thịnh."

"Tần tướng dĩ nhiên không thể. Ông ấy xuất thân từ nhà nông, nhờ thi đỗ Minh Kinh mà tự xin ra châu quận, dần dần bộc lộ tài trị nước, nhiều lần được tiến cử mới phong thành Tể tướng, chính là trọng thần cả triều tin phục, là tâm phúc của bệ hạ…"

Hắn đột nhiên đổi giọng: "Ta nhớ hơn bốn năm trước, Ký Châu từng một lần tấu lên về nạn trộm cướp ở Du Thịnh. Lúc đó, từng có quan viên trong triều tâu rằng binh sĩ Ký Châu mệt mỏi rã rời, còn người Tây Bắc thì mạnh mẽ dũng mãnh, nên xin Úy nguyên soái điều hai đội tinh nhuệ của quân Mạc Lương sang giúp luyện binh. Quần thần khi ấy đều không mấy để tâm.

Chỉ là hiện giờ ta lại không sao nhớ nổi vị quan viên ấy."

"Vậy sao?" – Chúc Minh nhíu mày suy nghĩ hồi lâu: "Ta cũng không nhớ ra, để khi khác hỏi Phương Thượng thư và Lư Thị lang vậy."

Từ Túc lại quay sang nhìn Úy Sở Lăng: "Uy Duệ tướng quân, mấy năm gần đây ở vùng Mạc Lương có từng xảy ra chuyện gì quái dị không? Quận vương và tướng quân đã từng kết thù với ai chưa?"

"Không có." – Úy Sở Lăng đáp: "Ta và phụ vương không kết thù với ai cả, cùng lắm chỉ chém giết vài tên tiểu nhân thôi."

"Vậy thì…" – Từ Túc nhất thời cũng thấy khó xử, trầm ngâm hồi lâu rồi nói: "Có vài lời ta không biết có nên nói hay không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!