Chương 3: Sấm chớp vừa dứt, lập tức bắt tay vào cứu tế

Cây cối nhỏ giọt xanh tươi, gió lớn không ngừng thổi.

Trên nhuyễn tháp kê sát bên cửa sổ, Bùi Ngọc tựa như không xương, mềm mại nằm nghiêng một bên. Hắn khẽ nhấc một quả vải đã được ướp lạnh, lớp vỏ ngoài chỉ còn sót lại phân nửa, hàm răng khẽ cắn, đầu lưỡi linh hoạt cuốn lấy phần thịt quả, chỉ một thoáng sau, hột vải đã lăn lốc rơi xuống chiếc đĩa vàng.

Bỗng có người vén rèm bước vào. Bùi Ngọc chăm chú nhìn, hóa ra là Hạ Phi, tâm phúc mà hắn tín nhiệm nhất. Hạ Phi sải bước tiến đến, tà áo phấp phới trong gió, giữa đôi mày không giấu được vẻ lo lắng, vừa mở miệng đã nói: "Điện hạ, bảy ngày trước, Thái tử điện hạ đã trúng độc trong lễ quán đỉnh* của ngài."

(*lễ quán đỉnh: lễ đội mũ trưởng thành dành cho nam tử quý tộc)

"Cái gì?" – Bùi Ngọc lập tức bật dậy từ nhuyễn tháp – "Chuyện gì xảy ra? Hắn giờ thế nào rồi?"

"Đã không còn nguy hiểm đến tính mạng." – Sắc mặt Hạ Phi trầm trọng – "Thái tử một mực che giấu chuyện này, nhưng vừa rời kinh thành thì tin tức đã truyền đến tai Thánh Thượng. Ngài nổi giận lôi đình, lập tức triệu quản sự Thái tử phủ Trương Hòa công công vào cung tra hỏi. Chỉ e chẳng mấy chốc sẽ đến lượt ngài và Đại hoàng tử điện hạ bị triệu kiến."

Hắn ngừng lời, cẩn trọng quan sát thần sắc của Bùi Ngọc, bất giác hạ thấp giọng, âm điệu càng thêm trầm sâu: "Kẻ khả nghi nhất hiện giờ là Đại hoàng tử. Chỉ sợ dữ nhiều lành ít."

Ánh mắt Bùi Ngọc dần dần phủ một tầng lạnh lẽo bi ai, môi mím chặt, trầm mặc không đáp.

Hạ Phi từ trong ngực áo lấy ra một phong thư: "Đây là do phủ Thái tử phái người đưa đến sau khi Trương Hòa công công bị triệu kiến."

Bùi Ngọc liếc qua, nhìn thấy bốn chữ lớn viết trên phong thư: "Uyển Nhu thân khải."

"Đây là nét chữ của Tiên hoàng hậu." – Hắn cúi đầu, nhanh chóng rút thư ra, đọc xong bèn thở phào một hơi, quay sang Hạ Phi giải thích – "Uyển Nhu là tên tự của Thuận Quý phi. Năm đó, Tiên hoàng hậu sắp lâm bồn thì nghe tin Thục Tần đã qua đời, bèn âm thầm gửi thư cho Thuận Quý phi, nhờ nàng chăm sóc Đại hoàng huynh khi ấy còn nhỏ tuổi… Nào ngờ chỉ vài ngày sau, Đức Huệ hoàng hậu khó sinh mà mất, để lại vết thương lòng suốt đời trong tim Phụ hoàng.

Lá thư này chắc hẳn là thứ Thái tử muốn dùng để cứu mạng Đại hoàng huynh."

Khóe mắt Bùi Ngọc dần đỏ hoe: "Hắn sinh ra đã là Thái tử, từ nhỏ nhiều lần bị ám sát. Lần này lại trúng độc sau khi ăn món điểm tâm do chính tay Đại hoàng huynh đưa… Vậy mà vẫn không nghi ngờ gì, chỉ một lòng bảo toàn huynh đệ? Phải biết rằng Thái tử điện hạ cùng đại hoàng huynh cũng không thân cận…"

Giọng hắn tựa như thổ lộ với Hạ Phi, lại tựa hồ đang độc thoại: "Nhưng hắn lại luôn ân cần với ta. Nhiều năm qua, ta vẫn không dám tin hắn đối tốt với ta, thật sự chỉ vì tình thâm huynh đệ, vẫn là vì lo cho xã tắc? Cảm giác này như nửa đêm chợt bừng tỉnh vì tịch mịch, nhìn kim trướng lưu ly, hoa nguyệt liễu sao, tất cả đều là hư ảo. Ta từng nghĩ hắn đang dùng sách lược lấy nhu chế cương, nhưng nếu thật vậy, sao có thể làm được đến mức này chứ?"

Hắn đưa mắt nhìn Hạ Phi. Gương mặt tuấn tú của Hạ Phi vẫn kiên định như thường: "Phòng người không thể không có. Điện hạ đã sinh ra ở nơi long uyên*, không thể không đề phòng dòng xoáy ngầm. Bất kể Thái tử mang tâm tư gì, hiện tại ngài đang được Thánh Thượng hết mực sủng ái, chỉ cần tiếp tục khiến hoàng thượng hài lòng, để ngài cảm thấy mình là bậc minh quân, là phụ thân hiền từ, lại càng nên nâng cao tài đức bản thân, để tỏ rõ mình là người có năng lực trị thế.

Nên nhớ, Hoàng thượng quý ngài là vì ngài hiền lành hiếu thuận, biết tiến mà không tranh. Vì thế, điện hạ tuyệt đối không được nóng vội mạo hiểm, chỉ cần ẩn nhẫn chờ thời…"

(*long uyên: vùng nước sâu, ám chỉ hoàng cung là nơi hiểm họa khôn lường)

Hạ Phi ngừng một lát, rồi nhìn sâu vào mắt Bùi Ngọc: "Phong vân biến ảo, ngày mai thế nào còn chưa biết được."

Trong Dưỡng Tâm Điện, bầu không khí đè nén như giông bão sắp kéo đến.

Thái giám tổng quản Triệu Đức Tuyền cúi đầu thu người, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Đại hoàng tử và Lục hoàng tử đang quỳ gối giữa điện. Một chén trà bị Hoàng thượng ném mạnh xuống, vỡ tan ngay bên chân Đại hoàng tử.

Cảnh tượng Thái tử quỳ gối chịu roi trước mặt Hoàng thượng dường như vẫn còn văng vẳng trong trí nhớ, hôm ấy sau trận đòi roi, đôi mắt Hoàng thượng đỏ ngầu như máu, tay cầm roi vẫn còn run rẩy. Giờ đây, Thái tử đã rời kinh, thân chinh đến vùng thiên tai để cứu trợ. Phải đến lúc này, Hoàng thượng mới hay tin có kẻ hạ độc vào đồ ăn của Trữ quân. Thái tử sở dĩ hôm đó chậm trễ đến dự lễ, là vì dùng đến phương pháp cực kỳ nguy hiểm để tự giải độc.

Hơn thế, vì muốn bảo toàn tính mạng cho huynh trưởng, hắn tình nguyện gạt trên lừa dưới, âm thầm ngậm đắng nuốt cay…

Triệu Đức Tuyền không cần nghĩ cũng biết, lửa giận trong lòng Hoàng thượng chắc chắn đã thiêu đến đỉnh điểm.

"Tội khi quân đáng chém đầu! Các ngươi từng đứa một, chẳng đứa nào biết chữ "chết" viết thế nào! Đừng tưởng làm con của trẫm thì trẫm sẽ không giết các ngươi!"

Giọng gầm vang vọng khắp chính điện. "Bùi Ngọc, nói, ngươi có biết gì về chuyện này không?"

Bùi Ngọc phục người xuống đất: "Phụ hoàng, nhi thần đến sáng nay mới được biết."

"Bùi Mẫn, còn ngươi? Món bánh hoa sen đó được làm trong phủ của ngươi, lại do chính tay ngươi dâng cho Thái tử, ngươi có gì để giải thích?"

Bùi Mẫn vội vàng dập đầu, gấp gáp như người sắp chết đuối bấu lấy cọng rơm: "Nhi thần thật sự không biết gì, xin phụ hoàng minh giám! Đĩa bánh hoa sen đó chắc chắn đã được người trong phủ dùng kim bạc thử độc mới dám dâng lên. Ngay hôm ấy nhi thần cũng ăn mà vẫn bình an vô sự, không hiểu vì sao Thái tử điện hạ ăn đúng miếng đó lại trúng độc! Có lẽ… có lẽ bánh hoa sen vốn không có độc, mà độc nằm trong món ăn khác. Có những loại kỳ độc chỉ bằng kim bạc hoàn toàn không thể nghiệm ra được!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!