"Úy tướng quân ở Mạc Lương lâu năm, đối với Trung Nguyên còn nhiều xa lạ. Trên đường hộ tống, sớm chiều bên cạnh nhi thần, nhìn thấy non xanh nước biếc, khói sương mờ mịt, thương tích chằng chịt khắp nơi, bởi thế cùng nhi thần sinh lòng đồng cảm, thưởng thức lẫn nhau…" – Lông mi Bùi Việt rũ xuống, run khẽ, hai bàn tay siết lấy vạt áo trắng bên người: "…khó tránh khỏi nảy sinh nhiều ảo tưởng."
Nụ cười của đế vương chợt tan: "Bùi Việt, ngươi thật cam lòng làm kẻ cô độc như thế sao? Sinh tử bệnh tật không báo, che giấu đau đớn, cam nguyện để bản thân rơi vào cảnh ngộ thê lương hiu quạnh thế này… e là ngôi trữ quân của Yến Xích, ngươi cũng sớm chán ngán rồi phải không!"
Trong mắt Bùi Việt loé lên một tia đau đớn. Hai cánh tay chống xuống, chân ghế ma sát với gạch đá phát ra âm thanh chói tai. Thân thể gầy gò, thương tích chồng chất ngã xuống đất như một con rối đứt dây.
Triệu Đức Tuyền đứng hầu bên cạnh hoàng đế giật nảy mình.
Cổ tay trầy da tróc vảy, gầy đến lộ xương của Thái tử va mạnh xuống nền đá cứng, nhìn thôi đã thấy đau tận tim gan. Nhưng thấy Hoàng thượng đang bốc hoả, Triệu Đức Tuyền chỉ đành nuốt xuống ý định bước lên nâng đỡ.
Chỉ thấy Thái tử điện hạ chậm rãi chống người dậy, cúi đầu đáp nhỏ: "Nhi thần không dám."
"Hừ." – Bùi Vũ bật cười lạnh: "Ngươi thì có cái gì không dám." – Ông đột nhiên xoay người, thấy Úy Sở Lăng vẫn quỳ nơi đó, khoé mắt ửng đỏ, bèn nói: "Úy khanh đứng lên đi. Hạng người nhu nhược vô năng, bất trung bất hiếu như thế, không đáng cho khanh khuynh tâm."
Lời này có thể nói là tru tâm. Úy Sở Lăng đứng dậy, nhìn về phía bóng dáng trắng như tuyết kia, chỉ thấy chàng cúi đầu, sống lưng hơi cong, lặng lẽ chống tay không nhúc nhích, một luồng khí lạnh chua xót âm thầm nảy sinh trong đáy lòng.
Nàng sớm biết chàng sẽ như vậy, chẳng phải sao?
Hôm rời khỏi U Nghiệp, họ từng ôm nhau không chút ái muội. Đối với Bùi Việt, sau một lần sinh tử tương giao, ánh sao rơi trong mắt chàng đã là sự mềm lòng, phóng túng quá mức rồi. Huống chi hiện tại, chàng đang ở trung tâm hoàng quyền nơi mình quen thuộc nhất.
Đừng nói Bùi Việt lúc này còn là Thái tử. Dù sau này chàng chỉ còn là vương gia, suốt đời này bọn họ cũng khó thoát khỏi vòng xoáy của thân phận và số mệnh…
Không bằng từ đây cùng nhau bước vào đêm dài mịt mùng, cùng đối diện lưỡi đao đẽo xương chiết cánh kia?
"Quốc sư đến——" – Một tiếng xướng dài cắt đứt mọi suy nghĩ trong lòng Úy Sở Lăng.
Hoàng thượng giận dữ trách cứ trữ quân làm quần thần kinh hoàng thất thố. Khi tiếng thông báo vang lên, các đại thần mới thầm thở phào nhẹ nhõm, thậm chí có vài phần mong đợi quốc sư tới cứu vãn tình thế, mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cửa điện.
Úy Sở Lăng theo ánh nhìn của đám đông, thấy Quốc sư Mộ Dung Bạch từ xa bước đến, khoảng chừng năm mươi tuổi, mày dài râu bạc, bước đi như gió cuốn mây trôi, mình khoác đạo bào, tay cầm phất trần. Trong mắt ông ẩn chứa một nét kiêu ngạo lạnh lùng nhìn xuống thiên hạ, phong thái ẩn sĩ cao siêu.
Quốc sư sở hữu thần thông, lấy thuật phò tá triều đình, được phép diện kiến tam công mà không cần bái. Đối mặt hoàng đế cũng chỉ hơi khom người hành lễ: "Thần Mộ Dung Bạch bái kiến Thiên tử."
"Quốc sư, khanh xem bản đồ phòng tuyến Mạc Lương này có gì dị thường không." – Trên ngai vàng, giọng hoàng đế mang vài phần mệt mỏi.
Mộ Dung Bạch nhận lấy cuộn bản đồ từ tay Triệu Đức Tuyền, mở ra nhìn, mặt không chút gợn sóng: "Tâu bệ hạ, thần không thấy có gì bất ổn."
"Nhị hoàng tử Lệ Thịnh nói Thái tử dâng bản đồ này cho quốc chủ của hắn, b*n n**c cầu sinh. Nhưng bản đồ trong mật thất của trẫm và bản đồ phòng tuyến Mạc Lương trong quân doanh đều không hề thất lạc." – Hoàng đế đặt tay lên hai cuộn bản đồ trên án: "Úy tướng quân đã mang đến bản đồ ở Úy Quận Vương phủ. Bản đồ của trẫm cũng đang ở đây."
Cơn đau đầu như xé toạc khiến ông vung tay: "Triệu Đức Tuyền, mang cả hai cuộn bản đồ xuống dưới, cùng cuộn trong tay của Quốc sư, trải ra ngay giữa đại điện cho văn võ bá quan nhìn xem rõ ràng. Hôm nay nhất định phải phân biệt cho được thật giả!"
Triệu Đức Tuyền lập tức bảo thị vệ khiêng mấy chiếc bàn dài đến ghép lại, đặt ba bức bản đồ lên, mở rộng cho quần thần vây quanh xem xét.
Bản đồ Mạc Lương trong tay hoàng đế và Úy gia đều do Úy Chiêu tự mình vẽ. Úy Sở Lăng cực kỳ quen thuộc, nhất là bản của Úy gia, nàng từng cầm xem nhiều lần trong quân doanh, còn dựa vào đó mà chỉnh sửa bố phòng. Chính vì vậy, khi nhìn thấy bản đồ vật chứng bị tái hiện tinh vi đến mức ấy, nàng mới chấn động đến tận tâm can—
Dưới tay kẻ mô phỏng hoàn mỹ ấy, từng nét bút trên vật chứng đúng là mang phong thái của Bùi Việt, thậm chí còn thấp thoáng dấu vết chàng cố sức bắt chước nguyên tác. Nếu không phải là người vô cùng am hiểu Thái tử, tuyệt nhiên không thể làm được.
Nhân chứng, vật chứng đều đủ cả. Gián điệp Lệ Thịnh trước khi chết đối mặt với Hoàng thượng và các trọng thần vẫn không thay đổi lời khai; vật chứng lại càng bất lợi cho Thái tử… Đây chính là lý do khiến Hoàng thượng và phe Thái tử khó lòng rửa sạch tội danh cho Bùi Việt.
"Quốc sư" – Tần Diên tiến đến bên cạnh Mộ Dung Bạch, da mặt dày hỏi: "Thiên hạ hôm nay, ngoài ta và Thái tử điện hạ, cũng chỉ có ngài đủ bản lĩnh vẽ ra bản đồ này, thật không phải ngài vẽ ư?"
Mộ Dung Bạch ngay cả ánh mắt cũng lười bố thí cho hắn: "Vì sao ta phải hãm hại Thái tử?"
"Quốc sư và gia chủ Mặc gia Mặc Viêm rốt cuộc có quan hệ gì?" – Bùi Việt ngẩng đầu, giọng thanh lãnh như ngọc.
Tiếng nói chuyện trên đại điện lập tức ngưng bặt. Đọc Full Tại Truyenfull. vision
Khuôn mặt Thái tử được điêu khắc như đao tạc, tuấn mỹ đến yêu dị. Máu tươi thấm lên tóc bạc rũ xuống vai, như lớp máu lướt qua lưỡi đao. Bao năm phong vân trong hoàng thành ngưng lại vào khoảnh khắc ấy, rồi hội tụ trong ánh mắt chàng.
Mộ Dung Bạch nhìn chàng thật sâu, trên mặt không lộ cảm xúc: "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!