Khi Bùi Vũ bước vào ngục giam, sắc mặt tái nhợt, bước chân phù phiếm, phải dựa vào Triệu Đức Tuyền cẩn thận dìu đỡ. Sau lưng bọn họ là một hàng người thật dài theo sau.
Ngục giam âm u lạnh lẽo, ánh đèn leo lắt như đốm đậu. Tiếng bước chân vang dội trong hành lang tối tăm hẹp dài, dày đặc tựa sấm, từng tiếng nện thẳng vào lòng người.
Đột nhiên, Triệu Đức Tuyền cảm thấy bàn tay phải của Hoàng đế khẽ run lên trong tay mình. Ông ngẩng phắt đầu, thấy ánh mắt bệ hạ dừng lại đâu đó phía trước, trong đáy mắt sâu thẳm nổi lên một tầng đỏ tươi như máu.
Tim Triệu Đức Tuyền giật mạnh. Ông nghiêng đầu lén liếc về phía phòng giam giữ Thái tử, chỉ một cái nhìn, lập tức khiến người kinh hãi không dám thở mạnh.
Sắc mặt Thái tử còn trắng hơn cả Hoàng đế mấy phần. Mái tóc bạc hòa vào tuyết bào, cả người mỏng manh như một bông tuyết, phảng phất chỉ cần một cơn gió thoảng qua là tan biến. Vai bị trọng xích mài mòn xiết chặt đến rớm máu loang lổ, chẳng biết phải đau đớn đến nhường nào, cảnh tượng chói mắt ấy khiến người nhìn nghẹn ngào suýt rơi lệ. Trên cổ tay cũng chồng chất vết thương.
Vậy mà chàng vẫn ngồi ngay thẳng, tựa một thước mỹ ngọc mảnh mai, dẫu có bẻ vẫn khó lòng gãy.
Triệu Đức Tuyền hiếm khi quên mất sự thận trọng: "Bệ hạ… trọng xích này có thể tháo bỏ được chăng?"
Hoàng đế không đáp. Trong ngục lập tức như phủ mây dày, thiên uy đè xuống như Thái Sơn khiến ai nấy đều nghẹt thở.
"Nô tài… nhiều lời. Xin bệ hạ thứ tội." – Triệu Đức Tuyền lập tức quỳ xuống dập đầu.
Đám cung nhân và ngục tốt phía sau cũng run rẩy quỳ theo, chỉ sợ Hoàng đế nổi giận thì cả đám đều bị vạ lây.
Một lúc lâu sau, Hoàng đế lạnh giọng nói: "Tội danh chưa giải, sao có thể tháo gông xiềng? Ngày mai trên điện Kim Loan, trước mặt văn võ bá quan, trẫm sẽ đích thân thẩm vấn. Hôm nay nếu có kẻ đến thăm ngục, đều chuẩn cho vào. Mọi lời nói đều phải được ghi lại."
Dứt lời, dường như không thể chịu nổi khí lạnh ẩm mốc nơi ngục giam, ông xoay người bỏ đi.
"Phụ hoàng…" – Giọng nói khàn khàn vang lên trong ngục tối. Có lẽ vì đã lâu không cất tiếng, âm thanh trở nên khô khốc: "Nhi thần bất hiếu… xin phụ hoàng giữ gìn long thể."
Bước chân Bùi Vũ khựng lại, nhưng không quay đầu.
Nơi đây không thấy ánh mặt trời.
Trước cửa phòng giam Thái tử đặt một chiếc bàn vuông. Hai vị thư lệnh của Hình Bộ đang mở sổ án trên bàn, yên lặng ngồi ghi chép; bút lông đã chấm mực, đặt trên giá bút.
Họ vừa đến không bao lâu thì Bùi Ngọc cũng xuất hiện.
Hai người lập tức đứng dậy hành lễ: "Tham kiến Lục hoàng tử điện hạ. Điện hạ thiên tuế."
"Miễn lễ." – Bùi Ngọc lạnh nhạt đáp, sắc mặt âm trầm. Hắn ghé tai thì thầm vài câu với người hầu bên cạnh.
Sau đó người hầu tiến đến bên bàn, gom hai quyển sổ án lại, kẹp dưới nách. Hắn còn khách khí nở nụ cười với hai thư lệnh: "Điện hạ nhà ta muốn nói đôi câu việc riêng với Thái tử điện hạ."
"Việc này…" – Hai vị quan nhìn nhau, rồi khom người nói: "Hạ quan không dám trái chỉ, xin điện hạ trả lại sổ án."
"Được thôi." – Người hầu "bộp" một tiếng quăng hai quyển sổ lên bàn, vươn tay nhặt hai cây bút lông, bẻ "rắc rắc" từng cây một, xong mới nói: "Hai vị theo ta ra ngoài trước. Điện hạ sẽ tự mình xin thánh chỉ sau."
Lúc này hai người sao có thể không biết "lấy trứng chọi đá", chỉ đành cúi đầu rời đi.
Chưởng ngục theo ý Bùi Ngọc mở cửa lao. Đám ngục tốt khác thấy thế lập tức cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cố đứng im không nhúc nhích, chỉ hận không thể hóa thành cọc gỗ.
Trong bóng tối âm u của ngục giam, Bùi Ngọc khoác áo gấm, dung mạo như ngọc, nơi thắt lưng treo dải đông châu sáng rực.
Hắn khụy một gối xuống trước mặt Bùi Việt, đưa tay chạm vào đuôi tóc bạc dài của huynh trưởng, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào đã vội rụt lại, không dám đụng đến: "Tam hoàng huynh… là do dư độc còn sót lại, hay là huynh đã chịu tra tấn ở Lệ Thịnh?"
Bùi Việt vốn định khuyên hắn đừng tùy hứng như vậy, nhưng vừa nghe hai câu quan tâm ấy, bao lời trách cứ liền không thốt nổi.
"Bùi Ngọc." – Bùi Việt khẽ xoay cổ tay phải, da thịt bị mài rách lập tức truyền tới một trận đau buốt thấu tim.
Chàng chau mày ngừng lại, nhưng trên mặt rất nhanh nở một nụ cười ôn hòa: "Không sao. Huynh đệ chúng ta đã lâu không gặp, đệ đến thăm ta, ta rất cao hứng. Viên đông châu này ta tặng đệ đã lâu, chưa từng thấy đệ đeo, sao hôm nay lại mang theo?"
Bùi Ngọc im lặng chốc lát: "Huynh tặng ta quá nhiều thứ rồi…" – Hắn gượng cười: "Giờ ngay cả vị trí Trữ quân, huynh cũng muốn tặng cho ta sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!