Nhưng nỗi đau hôm nay rồi cũng phải vượt qua, còn chuyện tốt xấu của hôm qua nào có thể quay đầu tìm lại.
Sau ngày mồng tám tháng một, năm mới bận rộn hẳn lên. Phủ Quận vương theo lệ thường phải dán câu đối, treo đèn lồng, lau dọn từ đường, ai nấy đều bị không khí "trừ năm cũ, đón năm mới" thúc giục tất bật. Ngay cả Thái tử điện hạ cũng bị mọi người thỉnh cầu, phải đặt bút viết mấy hàng chữ chúc tết như "Thủy vân trường nhật thần tiên phủ, hòa thái phong niên phú quý gia."
Hôm ấy trời vừa tờ mờ sáng, mọi nhà ở Mạc Lương đều bận quét dọn sân thềm, treo đèn kết hoa, tế tự tổ tiên.
Chỉ riêng Úy Quận vương phủ lại nghênh đón một nhóm khách không mời mà đến.
Chỉ huy sứ Tham Sự Tư Cố Trạch Diễn mang theo kim bài và mật chỉ, muốn áp giải Thái tử về U Nghiệp để tiếp nhận thẩm tra của Đại Lý Tự. Lý do là nhị hoàng tử nước Lệ Thịnh A Sử Na Hàn tố cáo Thái tử thông địch phản quốc, đưa bản đồ phòng tuyến biên giới Mạc Lương cho quân Hắc Ưng…
"Muốn ghép tội thì sợ gì không có cớ! Rõ ràng là Lệ Thịnh không cam tâm thảm bại, mới bịa đặt chứng cứ cáo buộc trữ quân Yến Xích phản quốc, nhằm nhục nhã triều ta!" – Úy Sở Lăng giận dữ nói.
Ánh mắt Cố Trạch Diễn bị gió sương đường dài mài mòn đến mệt mỏi, giọng hắn cũng chẳng khá hơn: "Vài tháng trước, Ngự sử đại nhân trong buổi thượng triều đã dâng tấu, nói vô tình bắt được một gian tế Lệ Thịnh, từ miệng hắn biết được Thái tử thông địch phản quốc. Tối hôm trước, bệ hạ vừa nhận tin Thái tử điện hạ còn sống nhưng bị thương tàn phế, vốn đã vui buồn đan xen, lòng dạ rối bời, lại đột ngột nghe thêm chuyện ấy, tựa nước sôi dội lên băng lạnh, nghẹn thở ngay trong điện.
Sau đó sứ thần Lệ Thịnh đến cầu hòa, còn trình lên bản đồ phòng tuyến Mạc Lương cùng lời chứng của A Sử Na Hàn. Nay bệ hạ lâm bệnh, các trọng thần trong triều lại tranh cãi không dứt. Dù thế nào đi nữa, Thái tử điện hạ cũng phải theo vi thần hồi cung, theo luật giải oan, sáng tỏ trước thiên hạ."
Từ lúc tiếp chỉ, Bùi Việt vẫn im lặng không nói một lời. Giây phút này, chàng rốt cuộc không nhịn được mà mở miệng: "Phụ hoàng… bệnh tình ra sao?"
"Thường xuyên đau đầu như nứt, ác mộng quấn thân." – Cố Trạch Diễn nhìn Thái tử thoáng qua rồi lập tức dời mắt.
Úy Chiêu thở dài: "Tin khẩn tám trăm dặm từ U Nghiệp trước đó thần đã nhận… Nhưng quân ta liên tiếp thắng trận, còn quân Hắc Ưng liên tục bại lui, chẳng phải chứng minh họ không hề biết bố phòng của chúng ta sao?"
"Chỉ tiếc bản đồ phòng tuyến do sứ giả Lệ Thịnh dâng lên thoạt nhìn lại giống đồ thật." – Giọng Cố Trạch Diễn trầm xuống.
Mọi người rơi vào im lặng nặng nề.
Bùi Việt khẽ xoay bánh xe, Úy Sở Lăng lập tức gọi quản gia theo hầu. Đợi hai người đi xa, nàng đặt một chân về lại trong nhà, ánh mắt sắc bén: "Cố chỉ huy sứ có điều muốn nói riêng với phụ vương và ta?"
"Trong hoàng thành đang âm thầm phát động cung biến…" – Cố Trạch Diễn thân mặc quan phục đen, đứng nghiêng người, đeo đao bên hông, khí thế lạnh lẽo âm trầm.
Trái tim Úy Sở Lăng nhảy dựng. Chỉ thấy hắn xoay người, dưới hàng mày kiếm và đôi mắt lạnh lẽo ấy là sự chân thành sâu sắc và không đành lòng khó giấu: "Bệ hạ có ân lớn với ta. Suốt đời này, Cố Trạch Diễn ta sẽ là chó săn của ngài." – Lại thấy ánh mắt kia chợt mềm xuống: "Ta còn nợ công chúa Minh Hoa một ân tình…"
Người người đều nói Cố Trạch Diễn là Diêm La sống, lòng dạ ác độc. Có lẽ lời đồn cũng không thể tin hết.
Nhưng trong lòng Úy Sở Lăng càng lúc càng nặng trĩu. Có thể khiến Cố Trạch Diễn lo lắng đến vậy tất nhiên phải là một chuyện chấn động hoàng quyền.
"Gian tế Lệ Thịnh trước khi tự vẫn đã cố tình diễn một màn trước mặt bệ hạ và các trọng thần, giống như vốn định tố cáo Úy Quận vương phủ thông địch phản quốc, nhưng lại cưỡng ép đổi thành Thái tử điện hạ. Úy Quận vương phủ cần cố thủ Tây Bắc, còn phải phái thân tín hộ tống Thái tử hồi cung. Ta chỉ sợ trong triều có kẻ muốn lợi dụng an nguy của Úy gia để ép Thái tử ký xuống thư nhận tội." – Sắc mặt Cố Trạch Diễn căng chặt.
Đằng sau Cố Trạch Diễn là Tham Sự Tư, mà trực giác của Tham Sự Tư thường gần với chân tướng nhất.
Úy Chiêu mặt mày trầm trọng: "Vậy không còn cách nào khác chứng minh Thái tử điện hạ vô tội sao?"
"Chết vô đối chứng." – Giọng Cố Trạch Diễn như lưỡi đao, thanh âm trầm thấp nặng nề: "Năm xưa Trịnh Tòng lục soát được ngọc tỉ và long bào giả mạo ở Mặc gia. Mặc thị khi ấy bị định tội mưu phản, hơn ngàn người bị tru di, máu chảy thành sông. Nếu muốn chứng minh Thái tử vô tội, phải lật lại bản án của Mặc thị trước."
Lại một khoảng yên tĩnh khó xử bao trùm.
"Năm ấy bệ hạ muốn lập Quân Khí Cục, thu toàn bộ thuật cơ quan nghìn năm truyền thừa của Mặc gia vào tay triều đình, Mặc thị đã nghiêm khắc cự tuyệt. Sau đó, bệ hạ thi hành hai thuế pháp, lại bị Mặc thị liên kết thế gia công nhiên chống đối ngăn trở. Bệ hạ vừa giận vừa gấp nên mới diệt trừ." – Úy Chiêu lắc đầu, cười khổ: "Dù nhiều năm sau bệ hạ tự biết năm đó quá mức quyết tuyệt vô tình, nhưng sai lầm này khác hẳn chuyện nội chính không suôn sẻ, trái lễ phạm pháp hoặc hành sự không thỏa đáng mà khiến dân oán sôi trào. Bệ hạ sao có thể thừa nhận? Chân long mà thiếu mây mù che phủ, mất đi sự kính sợ, thì hoàng quyền ắt không còn vững."
"Vương gia nói chí phải." – Cố Trạch Diễn chăm chú nhìn Úy Chiêu một cái thật sâu: "Lần này ta đến, còn mang theo chiếu cần vương."
"Dốc sức vì vua, nào dám than đường xa; chỉ mong được lặng lẽ trở về trong mộng*." – Úy Chiêu ngẩng đầu, giọng kiên quyết: "Ta sẽ đảm đương việc dẫn quân vào kinh. Con ta Úy Sở Lăng theo sau hộ tống Thái tử điện hạ. Còn phu nhân ta Hoắc Hồng sẽ thống lĩnh quân Úy gia, lưu thủ Mạc Lương."
(*: Trích từ của )
"Hoắc – Úy hai nhà trung liệt, xin nhận một lạy của Cố mỗ."
"Chỉ là tận chức trách mà thôi, chỉ huy sứ mau đứng dậy…"
Chợt nghe từ xa vang lên một tiếng kêu trong trẻo như chuông bạc: "Tuyết rơi rồi! Tuyết rơi rồi! Tuyết lành báo hiệu năm được mùa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!