Chương 25: Đại mạc ngân hà, phù dung an ủi

Đêm ấy, Úy Sở Lăng trằn trọc mãi không ngủ được. Nàng bèn khoác y phục, mang giày vớ vào, rồi một mình đến nhã uyển nơi Bùi Việt đang ở.

Đêm nay không trăng không gió, chỉ có vô số ngôi sao treo giữa trời. Trong viện, đèn nến lại chẳng sáng như thường lệ. Nàng chỉ cảm thấy nơi đây tĩnh lặng đến quỷ dị, hệt như ngày nàng bắt gặp con hồ ly lén uống rượu nho trong phủ, ngoài hầm rượu không nghe tiếng động, cũng chẳng ngửi thấy hơi men, nhưng linh cảm mách bảo bên trong có chuyện bất thường.

"Bùi Uyên Thanh?" – Nàng gõ nhẹ lên cửa, không ai đáp lại.

Vì Bùi Việt hành động không tiện, trong viện có cả người hầu và thị vệ túc trực, thế nên phòng ngủ của chàng cũng không khóa. Úy Sở Lăng đẩy cửa hé ra một khe nhỏ, thấy một bóng người đang nằm nghiêng trên giường, quay lưng về phía nàng.

"Bùi Việt?" – Nàng khẽ gọi.

"Ừm…" – Một tiếng đáp thật nhẹ, mang chút mệt mỏi uể oải, giọng mũi mang theo vẻ ngái ngủ.

—Không đúng.

Úy Sở Lăng lập tức đẩy cửa bước vào, chỉ mấy bước đã đến trước giường. Trong bóng đêm, nửa gương mặt nghiêng của Bùi Việt như nhuốm sắc xanh thẫm, nơi chóp mũi còn lấp lánh ánh sáng nhỏ vụn.

Tim nàng siết chặt, thanh âm cố tình thả nhẹ, dịu dàng nói: "Bùi Việt, người… người đang khóc sao?"

"…Không có." – Bùi Việt trở mình, vẻ mặt mềm yếu rối bời như một đứa nhỏ làm sai chuyện. Lông mi đen như cánh quạ khẽ run lên: "Ta đang chữa thương."

Tím thẫm trầm tĩnh, trong trẻo ướt át, tựa một đóa diên vĩ vừa được nước suối rửa qua.

Yên lặng một lúc, Úy Sở Lăng bước đến bên giá cắm nến cạnh đầu giường, giọng vẫn mềm mại: "Ra ngoài xem sao trời không?"

"Sao?"

"Đi ra ngoài xem ngôi sao không?" – Đôi mắt nàng dưới ánh đèn sáng lên rực rỡ như muôn vàn ngôi sao: "Nếu may mắn, đêm đông sẽ nhìn thấy ngân hà đấy."

Úy Sở Lăng vào phòng nhỏ chờ Bùi Việt thay bộ áo lót khác, rồi giúp chàng khoác áo lông chồn thật dày, đẩy xe đưa chàng ra cửa.

Từ cửa tây vương phủ đi ra là bãi săn cưỡi ngựa bắn cung của quận Tĩnh Ninh tổ chức mỗi năm. Ban đêm sớm đã cấm đi lại, trong bãi săn không một bóng người, chỉ có thảm cỏ dày um lấp lánh dưới sao trời.

"Người đã thử nằm trên cỏ ngắm sao bao giờ chưa?"

"Chưa từng."

"Hãy thử xem." – Úy Sở Lăng vòng đến trước mặt chàng, ánh mắt cong cong mềm mại: "Ta đỡ người."

Tim Bùi Việt bỗng đập mạnh, chàng khẽ gật đầu. Khi đôi tay nàng luồn qua dưới cánh tay mình, vành tai chàng âm thầm đỏ lên.

Sau đó Úy Sở Lăng ôm chặt lấy chàng.

Cái ôm ấy hoàn toàn không ám muội, không mang chút tình ý phóng túng, vậy mà toàn thân Bùi Việt vẫn như bị dòng điện nhỏ xẹt qua, tê dại ấm áp.

Trong gió đêm, giọng nàng trong trẻo khẽ vang: "Điện hạ, giải tỏa nỗi buồn… không nhất thiết phải dùng cách đau đến thế." – Nàng siết cánh tay lại: "Một cái ôm cũng có thể mà."

Gió đêm phương Tây Bắc vẫn rét buốt, nhưng áo lông chồn ngăn được giá lạnh, thảm cỏ ẩm ướt mang theo thanh hương ấm áp bao trọn lấy Bùi Việt.

Sau tai nhẹ nhàng ngưa ngứa, chàng nghiêng đầu nhìn Úy Sở Lăng. Ánh mắt lướt qua ngọc quan màu trăng sáng, sườn mặt tuyệt mỹ của nàng, rồi dừng lại nơi cổ áo tím sẫm như ruột ốc. Bất chợt nàng quay mặt sang. Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, dường như từng mảnh linh hồn của chàng đều bị tia lửa nhỏ thiêu đốt.

Úy Sở Lăng khẽ mỉm cười: "Đầy trời tinh tú người không nhìn, lại nhìn ta làm gì?"

"Ta…" – Bùi Việt hiếm khi lúng túng đến vậy: "Ta đang nghĩ… y phục của nàng hơi mỏng, sẽ không lạnh ư?"

"Không đâu. Chừng ấy năm ta luyện võ dưỡng thân, thân thể sớm cứng cáp hơn người, chịu lạnh tốt hơn nhiều, chẳng giống thuở bé cứ rét một chút là đổ bệnh…" – Úy Sở Lăng chẳng biết nhớ tới điều gì, bật cười khúc khích. Tiếng cười giòn tan tựa chuỗi chuông gió trong trẻo, khiến lòng người cũng theo đó mà nhẹ nhõm, khoan khoái: "Kể cho người nghe, hồi nhỏ ta có một ngoại hiệu, gọi là "Phong Cuốn". Vì ta thích cưỡi ngựa con chạy điên cuồng trên thảo nguyên, xiêm y chẳng bao giờ mặc đủ.

Phụ vương bèn đặt cho ta cái tên ấy. Ông còn nói mẫu phi ta khi còn trẻ cũng là một "Phong Cuốn" như thế, người nhìn không ra phải không?"

Bùi Việt khẽ lắc đầu: "Ta đã gặp quận vương phi vài lần trong phủ. Nàng đẹp khuynh thành, đoan trang dịu dàng…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!