Chương 23: Chuyển nguy thành an, ưu buồn hóa thành nước mắt

Bùi Việt có thể ngồi dậy được vào đúng tiết Đông chí, cũng là ngày chàng bị quân đội của Lệ Thịnh áp giải, từ căn nhà gỗ giữa đồng tuyết đưa thẳng về vương thành Hắc Sa.

Đến cung điện Hiệt Lợi, chàng mới biết Yến Xích đã sớm khai chiến với Lệ Thịnh. Đại quân trung dũng của Mạc Lương Úy gia cùng binh mã hai nước Lệ Thịnh và Tuyết Đột liên thủ thành quân Hắc Ưng, giao chiến suốt hơn một tháng trời. Quân Úy gia liên tiếp đoạt ba thành còn quân Hắc Ưng liên tiếp bại trận.

Quốc vương Lệ Thịnh A Sử Na Đức một lòng tin vào luận điệu hoang đường của phe chủ chiến là treo Thái tử nước địch ngoài cổng thành Thạch Tư sẽ xoay chuyển cục diện chiến tranh. Bởi thế hắn nhiều lần bác bỏ đề nghị của phe chủ hòa, không chịu đưa Bùi Việt về Yến Xích để mượn cơ hội cầu hòa, đình chiến.

Lạ lùng hơn nữa, hắn còn muốn nghe cả… ý kiến của chính Thái tử.

Bên ngoài Bùi Việt tỏ vẻ kiêu ngạo, nhưng trong lòng trầm tư suy nghĩ: kẻ nào có đủ bản lĩnh bố trí tỉ mỉ gián điệp Lệ Thịnh mai phục ở Yến Xích suốt bốn năm trời, giăng thiên la địa võng tinh vi như vậy? Rốt cuộc là thần thánh phương nào? Rõ ràng không giống tác phong của những kẻ quyết sách trong triều Lệ Thịnh.

Thế nhưng, đến khi thực sự bị treo lơ lửng trên tường thành Thạch Tư, đối diện quân Yến Xích ở nơi xa tít, chàng mới hiểu sự quyết đoán của A Sử Na Đức là có căn nguyên.

Bởi vì treo Thái tử Yến Xích lên tường thành rõ ràng là trò xấu xa mà Lệ Thịnh dùng quen tay.

Lần đầu, binh sĩ Yến Xích có thể tin thật, vì thế mà chịu tổn thất nặng nề. Nhưng ngã một lần sẽ khôn hơn, dưới sự chế giễu của quân Hắc Ưng, quân đội Yến Xích đã sớm chẳng tin kẻ bị treo trên tường thành kia là Thái tử thật nữa.

A Sử Na Hàn đứng trên cổng thành cười ngạo nghễ: "Chiến thần Yến Xích cũng tới rồi sao? Chỉ sợ lão già Úy Chiêu không chống đỡ nổi nữa. Úy Sở Lăng, lần đầu giao thủ, bổn vương tặng ngươi một đại lễ. Người đang bị treo trên tường thành kia chính là Thái tử chân chính của Yến Xích, ngàn vạn đừng để thủ hạ của ngươi giết nhầm!"

Thật là mưu kế thâm hiểm!

Nếu Lệ Thịnh lợi dụng cái chết của Bùi Việt để ly gián, làm lớn chuyện, chàng sẽ hối hận hối vì không tự vẫn ngay trong căn nhà gỗ ở cánh đồng tuyết kia.

Lúc này, đầu chàng bị trùm bao, miệng bị nhét khăn, tay chân đều bị trói, hai cánh tay bị kéo thẳng treo lên. Dù vùng vẫy cũng chỉ thành trò cười vô ích.

Chàng dứt khoát yên lặng, không động đậy nữa.

Bỗng một mũi tên phá gió lao đến, bắn gần đứt sợi dây thừng đang treo chàng. Thân thể rớt xuống nửa đoạn rồi hẫng lại, cảm giác mất trọng lượng trong khoảnh khắc khiến tim chàng như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Cả trời đất như ngừng thở vì mũi tên ấy.

A Sử Na Hàn lại cười lớn: "Úy tướng quân nếu muốn làm phản, vậy sao không cùng chúng ta biến chiến tranh thành tơ lụa, cùng mưu đồ đoạt lấy giang sơn Yến Xích?"

Sau đó, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Có người thúc ngựa lao thẳng đến cổng thành. Ngay sau đó, Bùi Việt nghe tiếng xé gió của mũi tên thứ hai. Sợi dây thừng hoàn toàn đứt đoạn, chàng rơi từ trên cao xuống, thân thể vừa chạm vào không trung đã được một cánh tay vươn tới đỡ lấy, kéo lên lưng ngựa.

"Vút—vút—vút!" – Vô số mũi tên trút xuống từ cổng thành Thạch Tư. Bùi Việt nằm nghiêng trên lưng ngựa, cố gắng giữ thăng bằng, lục phủ ngũ tạng vì xóc nảy mà đau đớn rách nát. Máu tươi trào lên cổ họng tanh nồng, thấm ướt lớp khăn nhét trong miệng.

Người kia phủ lên người chàng một chiếc nhuyễn giáp, rồi lập tức quay ngựa lao đi.

Chỉ trong chớp mắt, chàng bị ném sang một lưng ngựa khác. Theo sự di chuyển giữa thân thể và lớp nhuyễn giáp, một mũi tên cắm trúng bên sườn bắp đùi phải của chàng.

Loại đau đớn này chịu thêm vài lần cũng chẳng quen được.

Chiến mã lao nhanh như gió, Bùi Việt nghiến răng chịu đựng từng cú va đập bất ngờ, những nhát kiếm lướt qua da thịt. Mồ hôi lạnh túa ra hết lớp này đến lớp khác. Mãi đến khi tiếng giết chóc ồn ào nơi chiến trường dần trôi xa, chàng mới hoàn toàn mất đi ý thức, ngã xuống ngựa.

"Hự——" – Vệ Bình kéo mạnh dây cương, dừng ngựa gấp. Trong lòng thầm oán trách, cách doanh trại chỉ còn trăm bước chân, người này không thể gắng thêm chút nữa sao? Nếu Úy Mộng An biết hắn làm người rơi khỏi ngựa, không biết sẽ trách phạt hắn thế nào.

Đối với Thái tử giả mà nàng còn lo lắng như thế… Hắn thấy nàng thật sự bị hình bóng của người kia ám ảnh đến mê muội rồi.

Vệ Bình khẽ hừ một tiếng, xoay người xuống ngựa, đưa tay bắt mạch trên cổ người nọ, chỉ trong khoảnh khắc, sắc mặt hắn biến đổi. Hắn giật phắt chiếc bao trùm đầu đang cản trở hô hấp xuống.

Mái tóc bạc nhẹ nhàng rũ xuống như dòng nước, mềm mại trượt ra, che lấp nửa gương mặt xanh xao gầy gò, đường nét sắc bén như được điêu khắc bằng rìu.

Vệ Bình hít mạnh một hơi lạnh buốt.

Là Thái tử điện hạ. Là Thái tử thật sự! Sao người lại bạc trắng cả đầu, gầy đến chỉ còn da bọc xương, suy kiệt đến mức này?!

Hắn run rẩy kéo miếng vải nhuốm đầy máu ra khỏi miệng Bùi Việt, dồn khí đan điền, quát lớn: "Cáng! Người đâu, mau mang cáng đến! Đưa Thái tử điện hạ vào chủ trướng của Nguyên soái!"

Úy Chiêu cũng thất kinh. Đọc Full Tại Truyenfull. vision

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!