Ngày Thái tử điện hạ bị Nhị hoàng tử Lệ Thịnh bắt đi, Kinh Trập bay mất hồn vía, mang theo thương tích khắp người trở về. Diệp Lẫm thì không rõ tung tích.
Nhiều việc đã sớm được mọi người trong doanh trướng cùng Kinh Trập rà soát kỹ càng, một lần, hai lần, ba lần… cho đến khi hắn tức ngực khó thở, ôm đầu rơi lệ.
Lần này, vào nửa đêm, Úy Sở Lăng gấp gáp triệu tập mọi người, đặt mục tiêu lên người Phương Nguyên Bảo, muốn moi từ đầu hắn ra những manh mối còn sót lại về Khương Thiện Dư – tức Mặc Đàn, cố gom góp từng mảnh thông tin có ích, se thành sợi chỉ mà truy theo.
Ứng đối với những câu hỏi không dứt chẳng khác nào cởi từng lớp áo dưới ánh nhìn soi mói. Mỗi lần như vậy, Phương Nguyên Bảo đều sinh lòng thương hại với Kinh Trập. Dù sao, hắn chỉ phải nhớ lại vô hạn những chuyện vụn vặt từng ở chung với ai kia, còn Kinh Trập thì bị dằn vặt trong tội lỗi và bất an, phải liên tục tự chứng minh, gắng sức bóp nghẹn mọi ý niệm lừa mình dối người hay tự tha thứ.
Lật giở ký ức vốn chẳng đơn giản như lật sách. Mỗi lần quay về quá khứ như thể lặn xuống nước sâu, chỉ khi kể ra mới có thể hít thở, nhưng trong ngực vẫn tràn ngập cảm giác đau xót khi nhặt lại khung cửa sổ đã phai màu ở năm xưa. Vì sao lại là song cửa sổ? Vì sao lại là mảnh ấy? Không dám nghĩ kỹ.
Sau mấy phen dày vò, Phương Nguyên Bảo bỗng nhớ ra một chuyện nhỏ.
"Khương Thiện Dư từng đeo một chiếc nhẫn cơ quan bằng bích ngọc. Từ sau khi chậu kỳ thảo…tức cây Dao Cầm Gai biến mất, ta không còn thấy nàng đeo nữa." – Nói đến đây, hắn không hiểu vì sao miệng khô rát, bàn tay trái vô thức siết chặt lớp băng trên cánh tay phải. "Trong nhẫn có một quả nhỏ bé như hạt đàn hương. Khương Thiện Dư bảo đó là mê dược để phòng thân.
Ai dám khinh bạc nàng, nàng sẽ xoay cơ quan, gạt ít bột rơi vào chén người đó, lừa uống một ngụm là gục ngay."
Úy Sở Lăng khẽ cau mày.
Phòng thân sao? Giống hệt như tác dụng của Dao Cầm Gai dùng để phòng thân? Hành sự của Trần Tuấn Lệnh và Mặc Đàn phô trương như thế, thật đáng nghi ngờ.
Dao Cầm Gai phải hấp thu dinh dưỡng của Tiêu cầm đốt nguyệt hương mới có thể sống. Hương này vô hại với con người, nhưng chất dinh dưỡng có cùng mùi với nó mới thực sự có độc, không thể để trong phòng cho người hít lâu ngày. Vậy nên chiếc nhẫn cơ quan ấy rất có thể là do Mặc Đàn dùng để chứa Tiêu cầm đốt nguyệt hương, còn lời nói "phòng thân" kia, hơn phân nửa là bịa đặt…
Không, có lẽ bất kể là Tiêu cầm đốt nguyệt hương hay Dao Cầm Gai, bọn họ đều từng dùng người để thử nghiệm!
Trong lúc mọi người còn nghẹt thở vì suy đoán ấy, Chúc Minh bỗng bước lên một bước, vẻ mặt kích động: "Chiếc nhẫn đó có phải là vòng kim cố hoạt khẩu khắc văn tường vân, mặt nhẫn bát giác, tầng tầng lớp lớp, khảm bích ngọc và phượng hoàng?"
Lời vừa dứt, sắc mặt Từ Túc bên cạnh đột nhiên biến đổi, hiển nhiên cũng nhớ ra điều gì.
"Đúng vậy!" – Phương Nguyên Bảo vội gật đầu: "Không sai một li!"
Đột nhiên, trong doanh trướng vang lên tiếng ho dữ dội. Lư Cẩn Du dùng tay áo che môi, ho đến nỗi hốc mắt hoe đỏ, trông cực kỳ chật vật.
Đợi ông bình ổn lại, uống nửa chén trà Phương Nguyên Bảo đưa, Úy Sở Lăng mới lên tiếng hỏi: "Chiếc nhẫn đó có lai lịch gì mà các khanh ai nấy đều từng gặp qua?"
Người đáp lại không phải bọn họ, mà là Đoạn Hành Chi từ lúc bước vào đến giờ vẫn im lặng: "Tại lễ đội mũ của Lục hoàng tử hôm đó, trên tay Đại hoàng tử chính là chiếc nhẫn nạm ngọc kim giác ấy."
Tiếng tuyết rơi bỗng nặng hạt hơn, ngoài trướng tối sầm, lạnh lẽo thê lương.
Mà cách đó ngàn dặm, dưới hành lang cung Khôn Ninh, tuyết lại được đèn lồng chiếu đến óng ánh như phủ một lớp đường mật, trong trẻo ngọt ngào.
Cung Khôn Ninh là nơi ở của Kế hậu Tịch Thuần.
Tịch Thuần là con gái của Việt Anh vương Tịch Thiền Tinh, vừa sinh ra đã yếu ớt nhiều bệnh, vì thế không thể mang thai, cũng không thích hợp quản lý hậu cung. Bệnh lâu ngày khiến tính tình nàng lãnh đạm, sớm giao việc hậu cung cho Dao Quý phi Lục Khởi Kiều, thường ngày chỉ ở trong cung, hiếm khi xuất hiện.
Toàn cung ai nấy đều chỉ xem nàng như một mỹ nhân yếu đuối, mềm mại quy củ, thậm chí theo thời gian lâu dần nàng được phong hậu, đôi lúc đám cung nhân quên mất trong cung còn có một vị Kế hậu. Mà việc này nàng chưa bao giờ để tâm.
Hoàng đế rất ít khi đến cung Khôn Ninh, Tịch Thuần cũng được ung dung thanh nhàn. Nàng biết rõ bản thân một nửa làm con tin, một nửa là lựa chọn tốt nhất để Bùi Vũ bất đắc dĩ lập hậu, nên thật khó để nàng sinh lòng ái mộ chân thành với ngài.
Thế nhưng đêm nay, toàn bộ đèn lồng trong cung Khôn Ninh đều đã được thắp sáng trước vì có tin Hoàng thượng sắp giá lâm. Tịch Thuần đành phải sớm đứng chờ trước cửa điện.
Vừa chờ, nàng vừa thấp thỏm bất an. Bùi Vũ chưa từng ngẫu hứng đến gặp nàng, hẳn là có chuyện lớn khiến ngài phiền lòng, chỉ mong đừng liên quan đến phía Đông Nam.
Nửa canh giờ sau, Bùi Vũ khoác áo choàng màu huyền thêu rồng bằng chỉ vàng từ ngự liễn bước xuống, đỡ lấy bàn tay lạnh buốt của nàng, cùng đi dọc hành lang, hai bên nở rộ đủ loại hoa cúc rực rỡ, khẽ gật đầu nói: "Giữa tuyết mà nở, ôm hương mà tàn, thanh hoa u nhã, tuyệt sắc ẩn trong vườn… Trẫm suýt nữa bỏ lỡ độ cúc đẹp nhất rồi."
Không hiểu vì sao, tim Tịch Thuần khẽ nhói lên, trên mặt vẫn mỉm cười: "Người ta nói cúc là loài hoa của ẩn sĩ cô nhàn, nhưng đám vãn hương ở cung thiếp lại nở tưng bừng, chỉ mong đợi quân đến thưởng, Hoàng thượng không chê phàm tục thì tốt rồi."
"Làm sao lại thế?" – Bùi Vũ khẽ thở dài: "Đừng cố ý nói những lời ấy."
Hai người ngồi đối diện chuyện trò. Chỉ vài câu dạo đầu, Hoàng đế đã đưa câu chuyện sang việc phong phi của Lan Tần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!