Khi tới gần Tứ Hải Cơ Quát Đường, tuy đã uống mấy viên thuốc, Bùi Việt chỉ có thể miễn cưỡng ngồi dậy.
Giáp trụ trên người chàng còn chưa mặc chỉnh tề, một góc lỏng lẻo trượt xuống, để lộ lớp áo lót trắng tinh loang lổ vết máu và mồ hôi. Mà người đang giúp chàng mặc áo thì sau gáy đã bị điểm ba cây ngân châm, ngã gục trong xe ngựa.
"Kinh Trập…" – Bùi Việt hơi cử động, trước mắt bỗng tối sầm, bóng đen chồng chất.
"Điện hạ đừng vội. Nửa canh giờ sau hắn sẽ tự tỉnh lại." – Diệp Lẫm bước lên, buộc chặt dây áo giáp cho chàng, rồi lấy từ trong ngực ra một chiếc lọ sứ, quỳ xuống: "Đây là thuốc Đại La Kim Tiên. Uống vào có thể nháy mắt hết bệnh giảm đau, khiến thân thể đạt đến trạng thái tốt nhất, tựa như tẩy tủy hoán cốt, lột xác tái sinh. Nhưng tác dụng của thuốc chỉ kéo dài hai canh giờ.
Một khi hết…"
"Đến cả Đại La Kim Tiên cũng khó cứu phải không?" – Bùi Việt khẽ mỉm cười. Gương mặt mỏng manh thấm đầy mồ hôi lạnh càng hiện vẻ thanh khiết không nhiễm bụi trần, mặt mày chàng óng ánh như ngọc, ôn nhu từ bi, như một linh hồn cô tịch ẩn trong mây mờ.
Trải qua phong ba ngàn dặm mà chẳng thấy mỏi mệt.
Trong lòng Diệp Lẫm bỗng dâng lên một nỗi luyến tiếc không đành chưa từng có. Cánh tay đưa lọ sứ khẽ run nhẹ.
Rõ ràng đã hạ quyết tâm mang tiếng xấu muôn đời, cớ sao lúc này lòng còn hối hận, chẳng thể bình tĩnh?
Thấy Bùi Việt không hề do dự uống sạch "Tiên thủy" trong lọ, Diệp Lẫm suy sụp cười to, để mặc nước mắt thấm ướt hốc mắt: "Điện hạ, nếu như có kiếp sau, ta nhất định…"
Nhất định gì đây? Làm trâu làm ngựa, tận trung vì người ư? Hắn nghẹn lời, đau đớn thấu tâm.
Chợt nghe giọng nói ôn hòa vang lên: "Nếu thật có kiếp sau, ngươi chắc chắn có được một đời pháo hoa bình yên, tâm hồn thảnh thơi, tiêu dao như mây gió."
"Điện hạ!" – Diệp Lẫm toàn thân run lên.
Đời người như khách trọ, thần quang rồi cũng về trời. Gió cuốn mây tan, trăng sáng chẳng trở lại.
Đêm dài hun hút, đoạn người đứt ruột…
–
Tứ Hải Cơ Quát Đường mới vang danh thiên hạ, máy móc cơ quan và kỳ vật bày la liệt đầy kệ, khách đến đông như mây. Chẳng bao lâu, người ta truyền nhau rằng chủ nhân nơi này vốn là hậu duệ của phái Mặc gia. Danh tiếng vang xa, hàng hóa khan hiếm, giá càng đắt đỏ, dần dần họ đóng cửa hiệu bán lẻ, chỉ nhận đơn đặt hàng giá cao, khách phải có bái thiếp mới được vào.
Từ đó, vàng ngọc chất thành lầu, thường dân đi ngang qua đã thấy cao xa khó với.
Bởi vậy, khi chàng thiếu niên tướng quân cưỡi một con chiến mã cao lớn đứng một mình trước cổng lớn uy nghi, dân chúng ở Lương Quận, Dự Châu đều cho rằng đó là quý nhân đến đặt mua cơ quan.
Đúng dịp Trung Thu, phố dài tấp nập, trước sảnh người tụ năm tụ ba cười nói, không thì vội vã về nhà.
Dẫu phong thái chàng như ngọc cũng chỉ kéo được vài ánh nhìn, dõi theo bóng chàng xuống ngựa, thong thả bước vào đại sảnh nguy nga.
Trên mái cong, trăng tròn lên cao, kéo bóng chàng dài mãi, khiến người qua đường thở dài khe khẽ—
Yến Xích vốn không chiến sự, cớ sao tướng quân chẳng đoàn viên?
Nhưng không ai thấy trong góc tối, có một bóng người chao đảo, gầy như quỷ. Tựa như linh hồn và cốt khí cả đời đều đã bị rút cạn, chỉ còn lại một lớp da mỏng manh lay lắt giữa nhân gian.
–
Ở nơi sâu nhất của tòa lầu ngọc chạm vàng, dưới tầng tầng cơ quan là một tòa cấm điện. Trong điện đốt gần nghìn ngọn nến, ánh sáng lay động như dát một lớp vàng kim lên chín trăm bảy mươi sáu bài vị trên bốn bức tường.
Khói nến vô hình lượn lờ, phả vào mặt mày của Nhị vương tử Lệ Thịnh A Sử Na Hàn.
Hắn hơi chau mày, đưa tay quệt ngang sống mũi. Giữa hàng mày cao và đôi mắt sâu thẫm, vết sẹo dài từ trán bên phải xiên xuống tận cằm lại càng thêm dữ tợn; trong đồng tử nâu thẫm lóe lên ánh sáng sắc bén như đao.
"Ngươi chính là Yến Xích Chiến thần Úy Sở Lăng? Quả thật giống hệt bức họa kia, một khuôn mặt trắng trẻo nho nhã……" – A Sử Na Hàn khẽ ho, đưa tay phất phất: "A Sử Đức Tà, thử xem võ công của hắn."
Tiếng Hán của hắn có ngữ điệu hơi lạ, nhưng ngữ pháp lại khá chuẩn; chỉ là giọng khàn đặc khó nghe, như cổ họng bị khói độc hun hủy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!