Tình thế nguy cấp, Bùi Việt lập tức quyết đoán, quyết định cải trang thường dân, một mình đi trước khảo sát thiên tai.
Tiền lương cứu tế cần vận chuyển bằng cả đường thủy lẫn đường bộ, quá trình bốc dỡ và chuyển giao phức tạp, tốn thời gian, liền giao cho tâm phúc của chàng, mưu sĩ thân cận, thống lĩnh cấm vệ quân, cùng với thị lang Hộ Bộ được Hoàng thượng đích thân chỉ định Lư Cẩn Du cùng nhau giám sát vận chuyển.
Ngay từ ngày ấy trên điện Kim Loan, Úy Sở Lăng hiểu rõ trọng trách của mình là bảo vệ Thái tử chu toàn. Thế nên nơi nào có Bùi Việt, nàng sẽ theo tới đó. Ám vệ đắc lực dưới trướng phủ Thái tử cùng với những người nàng mang theo từ phủ Quận vương đều toàn bộ theo sát bên cạnh.
Thế nhưng… Úy Sở Lăng nhìn bóng lưng cao ráo phía trước, trong đáy mắt thấp thoáng lo âu.
Để vết thương chóng lành, Thái tử điện hạ tất nhiên đã dùng Ngọc Cơ Cao, nhưng thân phận tôn quý như chàng lại không chịu ngồi xe ngựa, nhất quyết cưỡi ngựa cùng mọi người trong mưa. Vết roi vừa kết vảy dễ bị rạn nứt, nếu không xử lý kịp thời, rất dễ phát sốt, thậm chí dẫn đến ôn bệnh.
Úy Sở Lăng nghĩ không thể để chàng tiếp tục cứng đầu như vậy, Bùi Việt đã giơ tay ra hiệu, làm chậm tốc độ ngựa, sau đó kéo cương, phát ra một tiếng "Hự——" rồi dừng lại.
"Phía trước có đình nghỉ chân. Tạm dừng tại đó một khắc."
Bùi Việt ngồi trên ghế đá trong đình, tựa vào cột, nhắm mắt dưỡng thần. Sắc mặt chàng tái nhợt, hai gò má ửng đỏ, vạt áo thấm nước mưa ẩm ướt. Chàng khoác trên người trường bào tay hẹp cổ tròn màu nhạt, điểm họa tiết mai đen như mực, đơn sơ mà cao nhã. Đầu đội ngân quan khắc vân mây ngọc hoàn, dáng vẻ thanh quý, thoát tục. Dẫu có hơi lộn xộn vì vội vàng lên đường, trông chàng chẳng hề lộ vẻ nhếch nhác, trái lại càng tăng thêm một phần tuấn mỹ đầy u sầu.
Lông mi dài và rậm rạp che kín mí mắt, như đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Úy Sở Lăng ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt trên người chàng, dường như là hương gỗ cháy nhưng không hẳn, mùi vị đắng thanh, mộc mạc mà đặc biệt, càng lúc càng đậm. Nàng đưa tay chạm thử trán chàng, lập tức cảm thấy nóng rực. Quả nhiên phát bệnh rồi.
Tay nàng vừa chạm vào, Bùi Việt lập tức mở mắt, con ngươi đen sâu thẳm như vực. Úy Sở Lăng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, lạnh nhạt nói: "Ngựa bị thương còn phải đổi, người bị bệnh đương nhiên phải nghỉ ngơi. Nếu điện hạ xảy ra chuyện, cái đầu hèn mọn này của thần e rằng không giữ nổi."
"Một khắc không đủ, nghỉ ít nhất nửa canh giờ."
"Kinh Trập, còn không mau đi sắc thuốc cho điện hạ."
Ám vệ của Thái tử phủ được đặt tên theo nhị thập tứ tiết, lần này theo cùng có tám người, lần lượt là: Kinh Trập, Xuân Phân, Thanh Minh, Cốc Vũ, Tiểu Mãn, Thu Phân, Hàn Lộ, Sương Giáng. Trong đó, Kinh Trập trầm ổn nhất, cũng là thủ lĩnh. Ám vệ của Úy Sở Lăng thì lấy số làm tên. Năm người theo bên nàng lần này là: A Nhất, Tiểu Ngũ, Thập Nhất, Thập Tam, Thập Cửu. Trong đó, Thập Nhất là người giỏi nhất.
Nhưng rõ ràng, ám vệ của Bùi Việt quy củ hơn hẳn. Họ dường như không có ý chí riêng, chỉ tuân theo mệnh lệnh của chủ tử. Thành ra khi Úy Sở Lăng ra lệnh cho Kinh Trập sắc thuốc, hắn hoàn toàn không nhúc nhích.
"…" Nàng nhất thời bị đẩy lui, vấp phải cái đinh mềm.
"Kinh Trập, đi đi." – Giọng Bùi Việt như ngọc vỡ rơi vào suối sâu, ánh mắt lặng lẽ chuyển về phía Úy Sở Lăng: "Đa tạ tướng quân đã lo lắng."
"Ra bên ngoài điện hạ cứ gọi thần là… Mộng An." – Nàng vốn định để chàng gọi thẳng tên Sở Lăng, nhưng nghĩ tới danh tiếng của mình cũng coi như không nhỏ, nên chỉ đành để chàng gọi tên tự.
"Mộng An." – Bùi Việt nhẹ giọng gọi, đáy mắt ánh lên ý cười. "Tên tự này thật hay. Tự ta là Uyên Thanh, sau này tướng quân cũng chớ xưng thần với điện hạ làm gì, gọi ta Uyên Thanh là được rồi."
"Điện hạ, người nghỉ ngơi cho tốt." – Úy Sở Lăng đáp, cụp mắt xuống, không nhìn chàng nữa.
Thế gian này thực sự có kiểu người chỉ cần mỉm cười một cái, đã khiến người ta cam tâm tình nguyện dốc hết lòng dạ. Trước kia nàng không tin.
Thế cục còn chưa rõ, cho dù Thái tử điện hạ có giỏi thu phục lòng người đến đâu, cũng tuyệt đối không thể quá gần gũi.
Bùi Việt uống thuốc xong, nghỉ đúng nửa canh giờ rồi lập tức tiếp tục lên đường.
Không nhiều không ít, không hề trì hoãn một khắc.
Họ đã vào ranh giới Ký Châu, sắp sửa đến nơi xảy ra thiên tai đầu tiên. Bùi Việt lại bỗng nhiên kéo cương dừng lại.
"Có chuyện gì?" – Úy Sở Lăng thúc ngựa tới sát bên, sóng vai, nhìn theo ánh mắt của chàng. Đó là một thôn nhỏ ven suối, tựa lưng vào một quả đồi không quá xanh mướt, nước suối từ trên núi chảy ngoằn ngoèo xuống, màu hơi vẩn đục. Tiếng gà gáy, chó sủa, bò rống vẫn vọng lại trong không gian.
Mưa rơi lách tách trên vành nón, giọt nước long lanh như ngọc lưu ly trong suốt. Bùi Việt quay đầu, lông mày khẽ nhíu, ánh mắt sâu lắng: "Ngọn đồi kia cây cối thưa thớt, đất đá lỏng lẻo. Gặp mưa liên tiếp nhiều ngày, e rằng sắp xảy ra sạt lở đất, đá rơi, nước tràn. Đến lúc đó nhà sập người chết, không thể không phòng."
Chàng lập tức ra lệnh: "Kinh Trập, Thập Nhất, các ngươi dẫn theo ám vệ, tìm ngay lý chính, tộc trưởng hoặc người có uy tín trong thôn. Giải thích rõ nguy cơ, tập hợp những trai tráng có thể chạy nhanh, lập tức đến từng nhà báo tin, thúc giục dân làng rời đi càng sớm càng tốt."
Sắc mặt Úy Sở Lăng cũng trở nên nghiêm trọng. Thị lực nàng rất tốt, đã thấy có vài tảng đá nhỏ lăn xuống từ sườn đồi.
Nàng hô lớn với Thập Nhất, người vừa phóng đi như tên rời cung: "Lúc cấp bách làm việc mau gọn! Nếu dân chúng không chịu đi, trói cũng phải trói họ đi! Tuyệt đối không để sót một ai!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!