Chương 18: Thập diện mai phục, xả thân chắn tên

Trước đêm xuất quân diệt thổ phỉ, Diệp Lẫm và Lư Cẩn Du đã chạy tới bên cạnh Thái tử điện hạ.

Bọn họ ngồi bảo thuyền tốc hành nghìn dặm của đệ nhất thương nhân Ký Châu Phương Nguyên Bảo. Hộ Bộ Thượng thư Phương Tế Thời, chủ thuyền Phương Nguyên Bảo và một mỹ nhân ôm đàn tỳ bà cùng đồng hành trên thuyền.

Mấy người cùng nhau bái kiến Bùi Việt, lúc này Úy Sở Lăng mới biết nữ tử ấy chính là hoa khôi Tần Hoài Khương Thiện Dư nổi danh thiên hạ.

Da thịt như băng tuyết trong suốt, dung nhan yêu mị mà thoát tục.

Chỉ là nàng đến đây làm gì?

Đợi Khương Thiện Dư được người hầu đưa đi nghỉ ngơi, Phương Tế Thời mới giải thích với Bùi Việt: "Tham Sự Tư nghi ngờ Khương Thiện Dư có liên quan tới việc điện hạ trúng độc. Nhưng nữ tử này hành tung kín đáo, làm người cẩn trọng, Tham Sự Tư điều tra mãi không thu được gì. Thánh thượng nghe nói khuyển tử Phương Nguyên Bảo có giao tình thân mật với nàng, bèn sai vi thần mượn cớ hồi hương dưỡng bệnh để bí mật điều tra, nhất định phải làm rõ ngọn nguồn…"

"Vì sao Tham Sự Tư sinh nghi?"

"Trước đây nàng có trồng một chậu kỳ hoa dị thảo. Không ít người từng thấy ở Quỳnh Hoa Các bên Tần Hoài, ai nấy đều nói cả đời chưa từng thấy, cũng chưa từng ngửi qua. Thậm chí có người còn vì nó mà làm mấy bài thơ, cảm thán sự thần kỳ của tạo hóa. Nhưng về sau, chậu kỳ thảo ấy đột nhiên biến mất, người khác hỏi thì Khương Thiện Dư chỉ trả lời lập lờ. Tham Sự Tư nghi ngờ mùi hương khiến điện hạ trúng độc có lẽ bắt nguồn từ loại cây ấy.

Đó là điểm nghi ngờ thứ nhất."

"Chậu kỳ thảo đó có phải là một loài dây leo, gai nhọn dày đặc, cuộn tròn xoắn vặn, hình dáng như cây dao cầm?" – Úy Sở Lăng không nhịn được xen vào hỏi.

Phương Tế Thời thoáng kinh hãi: "Thế tử sao lại biết?"

Không ai trả lời. Hắn đành bỏ qua, không truy hỏi nữa.

Mà đã có điều thứ nhất, ắt có điều thứ hai. Phương Tế Thời không chỉ nói chậm rãi, ngay cả âm điệu cũng trở nên trầm thấp: "Sau đó Tham Sự Tư điều tra xuất thân của nàng, phát hiện năm Võ Hữu thứ mười bốn, nàng lưu lạc đầu đường xó chợ, tự mình chạy vào thanh lâu. Năm đó—"

Chính là năm Mặc thị bị tru di cả tộc.

Tên thật của nàng không phải Khương Thiện Dư, mà là Mặc Đàn, thân sinh cốt nhục của Thánh thượng được gửi nuôi tại Mặc thị. Tính về huyết thống, nàng là muội muội cùng cha khác mẹ của Thái tử điện hạ.

Năm ấy binh hoang mã loạn, Thánh thượng cố ý phái người giúp nàng thoát thân, chỉ không rõ vì sao cuối cùng nàng lại rơi vào chốn thanh lâu.

Lúc ban đầu, Phương Tế Thời không biết tầng thân phận này của Khương Thiện Dư, còn lấy làm lạ vì sao Thánh thượng phải vòng vo như vậy, Tham Sự Tư vốn nổi tiếng với thủ đoạn nghiêm khắc lại nương tay với nàng.

Nghĩ đến cùng, Thánh thượng đối với nàng… chung quy vẫn mang vài phần áy náy.

Việc liên quan đến bí sự hoàng gia, Phương Tế Thời không dám nói nhiều, nhưng Thái tử điện hạ vốn thông tuệ nhạy bén, chỉ nghe qua đã hiểu: "Nàng là Mặc Đàn, nghĩa nữ của Mặc thị?"

Phương Tế Thời khẽ gật đầu.

Khóe môi Bùi Việt hiện lên nụ cười khổ: "Thôi vậy." – Một lúc sau lại hỏi: "Phương Thượng thư đưa nàng đến là muốn để nàng hiến nghệ cho cô?"

"Tiếng tỳ bà của Khương Thiện Dư quả thật là nhất tuyệt ở Tần Hoài." – Phương Tế Thời trầm mặc giây lát rồi nói: "Điện hạ nếu thương yêu lão thần, xin hãy bớt chút thời gian lắng nghe."

Đêm ấy, trên bảo thuyền của Phương gia, tiếng tỳ bà ngân lên như dòng nước chảy.

Đó là cây tỳ bà ngũ huyền làm từ tử đàn khảm ốc, hoa lệ và tinh xảo vô cùng, người gảy đàn lại chỉ vận y phục đơn giản, cài một chiếc trâm tua rủ nghiêng nơi tóc mai. Vẻ phong tình, lịch sự tao nhã như mây gió đầu xuân, theo nhịp lay nhẹ của dải tua mà thấm vào lòng người.

Khương Thiện Dư khẽ hé môi anh đào, cảnh sắc Giang Nam theo tiếng ca mà quanh quẩn trên không—

"Kỳ Sơn tạnh sương, non xanh u tịch,

Kính thủy lặng mà vẫn gợn ba đào.

Đừng nói xuân qua hương sắc hết,

Giữa dòng sen nở há chẳng nao." *

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!