Chương 17: Thành ma thành phách, như mài như dũa

Tường son thâm cung, ý thu dần dày. Mùi Long Diên Hương thơm ngào ngạt từ Dưỡng Tâm Điện thong thả lan ra.

Biết bao kiều nữ quý tộc khát khao được cùng hoàng đế trải qua một đêm xuân tiêu tại đây. Rốt cục ở chốn hậu cung, sự nhớ thương và ưu ái của bậc chí tôn chính là lưỡi dao sắc bén nhất để hộ thân. Nói là cầu ái, chẳng bằng là cầu sinh.

Lan Tần nằm trên long sàng, ánh mắt trong trẻo.

Vừa rồi hoàng thượng cùng nàng nằm chung một lát, chợt Triệu Đức Tuyền ngoài rèm khẽ gọi "bệ hạ", người bên cạnh liền muốn đứng dậy mặc áo. Nàng hơi động tâm, ngón tay thon mảnh khẽ níu lấy tay áo hoàng đế, mang theo một chút ngây thơ thân mật, như không nỡ để ngài đi.

Quả nhiên Hoàng đế dịu dàng nhìn nàng, dặn dò nàng nghỉ sớm, còn đưa tay vuốt má nàng.

Lan Tần thầm thở ra một hơi. Vậy là đủ rồi.

Nàng không giống Diêu Quý phi Lục Khởi Kiều dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, là sủng phi đứng đầu lục cung, gia thế hùng hậu, có huynh trưởng làm đến chức Ngự sử, dưới gối còn có Lục hoàng tử thông minh hiểu chuyện, được thánh tâm ưu ái vô cùng. Càng không giống Thuận Quý phi Tần Chỉ Lan lạnh nhạt xa cách, không màng thế sự, bướng bỉnh đến mức khi được phong Quý phi cố ý ban cùng chữ "Thuận", nàng vẫn cứ làm theo ý mình.

Nhưng vì có phụ thân là Tể tướng che chở, vì nàng mưu được thân phận dưỡng mẫu của Thái tử, nên thế lực sâu xa.

Còn dung mạo, gia thế của nàng đều bình thường. Chỉ mong có thể bình ổn từng bước đi lên, che chở cho gia tộc vài phần đã là lộc trời.

Tổng quản thái giám Triệu Đức Tuyền liếc nàng dò xét, nàng lập tức giả bộ buồn ngủ khép mi mắt.

Chờ đi xa, Triệu Đức Tuyền mới ghé tai hoàng đế, thấp giọng: "Tham Sự Tư bẩm báo Lục hoàng tử điện hạ đã dùng tư hình với mưu sĩ Hạ Phi tại phủ. Bắt đầu từ giữa trưa đến giờ, hiện người đã hôn mê, bị treo trong ngục, máu me đầm đìa. Lục hoàng tử chưa dặn xử trí thế nào, đám hạ nhân không dám manh động."

"Vì sao?"

"Nghe nói… Hạ Phi là người do Thái tử điện hạ an trí bên cạnh Lục hoàng tử…"

"Thật chăng?" – Hoàng đế thoáng nhìn Triệu Đức Tuyền, trong mắt chỉ có kinh ngạc, không hề có giận dữ: "Vậy Hạ Phi làm sao lộ ra thân phận?"

Triệu Đức Tuyền bỗng nói lắp: "Nghe… nghe nói là hắn tự mình khai."

Hoàng đế lúc này mới chau mày: "Phái người trông chừng Hạ Phi, đừng để hắn chết. Lập tức tới phủ Lục hoàng tử, trẫm muốn xem việc này là thế nào."

Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan giữ mạng, nhân sâm ngàn năm giữ khí. Thương thế đầy người tuy đáng sợ lại không trí mạng.

Bùi Ngọc chung quy vẫn là mềm lòng trọng tình.

Trong lòng hoàng đế, cán cân bất giác nghiêng về phía Bùi Ngọc đôi phần: "Hạ Phi, ngươi nói ngươi là người của Thái tử. Có chứng cứ chăng?"

Sắc mặt Hạ Phi trắng như tuyết: "Tâu bệ hạ, tội dân… không có chứng cứ."

"Không chứng cứ tức là ngươi cố tình ly gián quan hệ giữa Thái tử và hoàng tử?" – Hoàng đế nhướng mày.

Hạ Phi im lặng, úp sát trán xuống đất, không dám nhúc nhích.

Tuy rõ ràng là hành động cầu chết, lại càng khiến người cảm thấy hắn đang che giấu điều gì.

Ánh mắt hoàng đế ngày càng sắc bén: "Bùi Ngọc, hắn làm sao lộ ra thân phận? Vì sao lại chủ động khai báo?"

Bại lộ thế nào ư? Bùi Ngọc gần như muốn bật cười thảm.

Cậu ruột nhân lúc Mặc thị làm loạn, bí mật lập kế hoạch ám sát Thái tử, còn nói với hắn một khi bỏ lỡ thời cơ ngàn năm có một này, đợi Thái tử lập công hồi triều, ngồi vững vị trí Đông cung, về sau bất luận là ai cũng sẽ không còn tư cách tranh đoạt với Thái tử, mà bao năm mưu đồ của bọn họ cũng sẽ hóa thành bọt nước.

Bọt nước? Dù chỉ là bọt nước thì đã sao?

Hắn không chỉ một lần nói với Hạ Phi, nếu được làm một vị Vương gia nhàn tản, bình yên sống hết quãng đời còn lại cũng không tệ. Với ngôi vị hoàng đế, xưa nay hắn vẫn thuận theo thời thế mà động, từ từ mưu tính.

Nhưng cậu hắn hành sự độc đoán, làm trước rồi báo sau. Tin tức đột ngột truyền đến khiến Bùi Ngọc như sét đánh giữa trời quang!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!